1.- Thượng Trung Nhựt
ID027258 - Chương : 1.- Thượng Trung Nhựt 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1946-1956
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

1.- Thượng Trung Nhựt

1. Sài Gòn, ngày 29-7-Bính Tuất (dl 25-8-1946)
Phò loan: Hộ Pháp - Tiếp Đạo.

THƯỢNG TRUNG NHỰT

Chào mấy em.

Thượng Phẩm khi nãy có đến, nhưng bị cái sớ của Hộ Pháp nên trở lại dâng cho Từ Phụ.

Qua đến đây hiệp mặt cùng Hộ Pháp mà mừng người. Cười . . . Hèn lâu mới gặp gỡ nhau mà tình trạng hiện giờ thời chẳng như lúc trước, nên Qua lấy làm buồn cười cho quỉ quyền tưởng thắng quyền hành Chí Tôn đặng đồ mưu đòi phen hại Đạo. Cười.

Tám ! (Giáo Sư Hương Nhiều) Em thấy chưa ? Qua khi nọ chẳng dám lậu Thiên cơ, nín thinh mà chịu, em có phiền chăng ?

Bà Tám bạch : . . . . . . . . . . .

Cười . . . Cơ thành Đạo ngày nay em vui chăng ? Thì lúc nào Qua cũng chịu một mối thương


Ghi chú : Đức Phạm Hộ Pháp được nhà cầm quyền Pháp đưa từ đảo Madagascar (Phi Châu) trở về Việt Nam, đến Sài Gòn ngày 26-7-Bính Tuất (dl 22-8-1946), tạm ngụ tại nhà ông Sĩ Tải Nguyễn Văn Hợi ở gần chợ Thái Bình.

Bài Thánh Ngôn nầy do Đức Hộ Pháp cầu Đức Quyền Giáo Tông khi về tới Sài Gòn được 3 ngày. Tám ngày sau, tức là ngày 4-8-Bính Tuất (dl 30-8-1946) mới đưa Đức Hộ Pháp từ Sài Gòn về Tòa Thánh Tây Ninh.

Tâm vô hạn, nhưng có miệng mà chẳng dám hở môi, vì Chí Tôn nhặt cấm.

Em đau lòng, Qua cũng đau lòng, nếu em thấy Qua đặng thì là lệ ngọc tuôn rơi, mày châu mặt ủ.

Các em ôi ! Cái trạng thái của đời chẳng phải dễ chi cho Thần Tiên thố lộ. Nếu các em biết đặng nỗi đau đớn thương tâm của chúng Qua nơi thiêng liêng cảnh thì mấy em sẽ tự nhiên khoái lạc mà xem thế sự đổi dời, nhứt là tương lai của quốc gia Nam Việt. Mấy em nghe thi :

Dương thế căn nguyên tại thảm sầu,
Đường vinh hoa ấy tại Thiên lâu.
Trường xuân quạnh quẽ đưa ngưu đẩu,
Nẻo họan nghinh ngang điểm bạch đầu.
Hạc nội đã ra ngoài bến khổ,
Trâu vàng đứng vững ở sông Ngâu.
Ví nên nghiệp cả Nam thiên trước,
Phải dụng tài xưa để vẽ màu.

Các em cứ tiến bộ, cơ quan đắc thắng đã sẵn dành, chỉ phải lấy tài năng làm căn bản thì nên mà thôi.

Hộ Pháp, em cứ huơi Giáng Ma Xử một phen cho tài tình đặng cứu nước qua khỏi trở lực.

THĂNG.