4.- Huyền Khung Cao Thượng Đế
ID027261 - Chương : 4.- Huyền Khung Cao Thượng Đế 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1946-1956
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

4.- Huyền Khung Cao Thượng Đế

4. Tòa Thánh, 9-1-Đinh Hợi (dl 31-1-1947), Tý Thời.

BẠCH HẠC ĐỒNG TỬ

Đàn ráng đại tịnh, thủ lễ cho nghiêm đặng tiếp nghinh Thánh giá.

HUYỀN KHUNG CAO THƯỢNG ĐẾ kim viết
CAO ĐÀI TIÊN ÔNG ĐẠI BỒ TÁT MA HA TÁT

Mừng các con.

Các con đi bước nào hay bước nấy, nhưng cũng kềm vững, hiệp sức đồng tâm lo cho tròn câu phổ độ, vì thời kỳ sắp đến, nhơn sanh phải chịu luật Thiên điều diệt tận, những trang hiền đức cổi xác thay hồn chư Tiên chư Phật cùng các Thánh dưới thế.

Thầy lập cho các con một trường tại thế hầu chen lấn với nhau bòn công chuộc quả mà chờ ngày qui vị. Đứa nào ngoan Đạo đặng khỏi phải bị chúng vày bừa đè ép, bằng đi sai đường, không giữ chơn truyền thì bị mang nạn, vì Thầy đã cho hay trước rằng : Thầy thương bấy nhiêu thì cũng cho chư Tiên, chư Thánh thử bấy nhiêu, chịu khổ tâm, song đạo hạnh gìn tròn, còn trái lại ham sung sướng trong một thời gian ngắn ngủi, đến khi hưởng tận, thân phải chịu khổ não lao đao.

Vậy các con phải chọn lựa lấy mà tu thân. Thầy đau đớn vì thấy chúng sanh lận đận, nhưng đó là bài thi, không lẽ Thầy thấy các con làm bài không trúng, Thầy lại cấp nấp đem cho các con thì chừng ấy cân thiêng liêng đâu công bình đặng.

Vậy các con chớ trách Thầy không thương các con, còn chẳng bao lâu nữa, bền chí sẽ bước qua bể thảm, chừng ấy đau đớn thay chỉ còn có một phần mười.

Thầy lập Đạo cho toàn cả chúng sanh, ai tu nấy hưởng, nhưng đứa nào có tiền căn nhiều lần chuyển kiếp, kỳ nầy mới gặp. Các con khá trông vào mấy đứa kia, trước hành đạo ra lối nào, rốt cuộc sẽ ra sao ?

Vậy cứ theo đường chánh đại lần dò bước tới mà lên cho đến tận chơn Thầy nghe.

Thầy ban ơn cho các con nam nữ.

THĂNG.

TÁI CẦU :

DIÊU TRÌ KIM MẪU VÔ CỰC THIÊN TÔN

Mừng các con. Bình thân.

Các con chưa rõ cái mùi phú quí cao sang nơi thế nầy là cái bẫy để gài những bậc Thần, Thánh, Tiên, Phật, phải sa đọa không mong đắc quả. Bởi cớ ấy mà đứa nào đặng hưởng lộc cao quyền cả thì MẸ lại lo cho đứa ấy sẽ quên cội bỏ nguồn, đành thả trôi chơi vơi nơi bể thảm.

Trong đám nầy chỉ có một số ít đứa biết hối ngộ tu tâm, chun vào cửa Phật. Cũng lắm đứa miệng niệm Nam mô mà lòng cay nghiệt đè ép kẻ yếu thế cô, đương thâu của bá gia về tấn cúng, lòng ham tưởng chúng khen ngợi mà không kiếm hiểu câu tội phước công bình kia. Trời Phật, Thánh Thần chẳng đòi, không biểu lễ cúng chi cả. Các con vì lòng tín ngưỡng, chẳng biết chi, tạm dùng lễ để cung kính, rốt lại để khoe mình và để chìu theo thói tục.

Các con hiểu Đạo, MẸ chẳng nói nhiều, các con khá suy nghĩ. Chư Tiên Phật cùng các Đấng Thiêng liêng chỉ dùng Tâm trong sạch, tín ngưỡng kỉnh thành, ấy là một vật báu để hiến lễ đó.

Trên thế, cũng chẳng khác chi trên sân khấu, sắp cho đủ lớp, nào là trung nịnh, hiền dữ, chen lấn múa men, la gầm, than thở, rốt cuộc bôi mặt thì đứa nào cũng ra đứa nấy. Dầu các con đặng địa vị cao sang thế nào cũng chẳng nên tự kiêu tự đắc, húng hiếp những đứa thấp hèn.

Các con ráng ẩn nhẫn, hằng ngày bền chí trau tâm. Chỗ Hằng sống là nơi căn cội của các con. Vậy các con cũng chẳng nên quyến luyến thế đời mà quên cựu vị nghe !

MẸ mừng đặng thấy các con hội hiệp với nhau. Vậy các con hãy nắm tay nhau cho chặt chẽ, đi cho vững. MẸ ban ơn cho cả nam nữ.

THĂNG.