10.- Bát Nương Diêu Trì Cung
ID027267 - Chương : 10.- Bát Nương Diêu Trì Cung 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1946-1956
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

10. Đêm 15-8-Đinh Hợi (dl 29-9-1947)
Phò loan: Thượng Sanh - Bảo Văn Pháp Quân.

BÁT NƯƠNG

Chào mấy anh Hiệp Thiên Đài, chư hiền hữu.

Nương Nương và mấy em cảm tình chư hiền huynh, hiền hữu có lòng thiết lễ hôm nay để tỏ ý nhắc nhở kỷ niệm đối với Diêu Trì Cung.

Chớ chi được hiệp nhau tại Tổ đình trong buổi Đạo nhà thành và giữa đời bình tịnh êm lặng thì có chi quí hóa bằng. Nhưng ngày ấy vẫn còn trong sự mong tưởng, phải còn lắm gay go khó khăn.

Cái nạn nhơn sanh nơi đây tự nước Việt tạo thành, chưa biết đâu là bờ bến. Tiểu muội chỉ khuyên những Đấng cầm giềng mối Đạo nên sáng suốt, lấy Đạo tâm làm chuẩn thằng và tận tâm thương nhơn sanh hơn nữa, hầu gỡ họa nước non cho mau chóng. Nói thế nghĩa là từ lâu nay, tình thân ái của Bề trên đối với kẻ dưới vẫn ít oi quá. Nhơn sanh chưa từng hưởng mà đã từng chịu bao nhiêu nhọc nhằn đau đớn. Đời đã thị chúng như cỏ rác, Đạo nên vớt chúng khỏi bùn lầy, chớ coi chúng như gỗ lăn tròn thì dựng thái bình nơi đâu, mấy bạn ?

Bậc thiêng liêng thường nói : Hỏi thử chừng bao thoát khổ ?

Đáp rằng : Chờ lúc Tâm hòa, thật hành chữ HÒA mới mong thoát khổ. Mà muốn được Tâm hòa, cần phải bỏ cái bản ngã ra ngoài và chủ nghĩa độc tài, không nên dùng đến. Coi lợi lộc như cây khô, thị chức quyền như cỏ rác, dòm nhơn sanh hơn nghĩ đến mình, bố đức hơn ra oai, thi ân hơn lập pháp, nghĩ cũng khó thực hành, vì vậy mà điêu đứng nhơn sanh, đảo huyền chủng tộc.

Tiểu muội nhắc nhở mấy lời, mong chư hiền huynh Hiệp Thiên Đài để ý hầu châm chước giúp công cho nhơn sanh nơi cửa Đạo nhờ với, nhứt là anh Tiếp Đạo, anh Văn Pháp, cũng nên để ý. Mấy anh dụ dự, cửa Đạo sẽ ra thế nào ? Em buồn lắm !

Sửa soạn tiếp Đức Kim Mẫu. Em kiếu.

THĂNG.

TÁI CẦU:

DIÊU TRÌ NƯƠNG NƯƠNG

Mừng mấy con Hiệp Thiên, Cửu Trùng.

Mấy con ! MẸ lấy làm đau đớn thấy nhơn sanh trong cửa Đạo, đã vì Đạo vì nhà chịu bao điều thảm khốc, bao nhiêu người đã bỏ mạng vùi xương, bao nhiêu điều còn ấp ôm thống khổ. Cơ mầu nhiệm vẫn công bình, máy thiêng liêng đâu tư vị.

Cái họa diệt chủng nầy nếu chẳng phải nơi các con Hiệp Thiên cứu chữa thì có trông nơi ai ?

Có hợp sức đồng tình mới vẹt xa được cám dỗ của bên ngoài mà đem cho nhau điều trong sạch, đạo đức, chớ có một hai đứa có đủ gì đởm đương trong buổi loạn lạc, là lúc Tà quyền lẫy lừng xâm phạm.

Trong cửa Đạo, từ đứa tín đồ nhỏ nhoi cho đến hạng Chức sắc Cửu Trùng khiêm tốn đều chịu dưới quyền áp bức khổ tâm, kẻ rách rưới cơ hàn, đứa cơm không no bữa, cho tới lớp chiến sĩ cầm quân, biết bao nhiêu là khổ tâm, mà tiếng rên siết đau thương mấy ai ngó ngàng đến. Ngoài ra còn thiếu giáo hóa dạy khuyên, có kẻ ngang dọc lỗi lầm, đó là chẳng phải nơi nó, mà tại thiếu dạy vậy.

Đạo cứu đời là lúc nầy. Nếu còn để trò cười và tạo quả nặng, nhân sâu, thì non nước trông gì thoát khổ. Cái trách nhiệm ấy, mấy con Hiệp Thiên Đài sẽ phải trả lời với Thiêng liêng nghe !

Đời hay Đạo cũng vậy, muốn lập nền tảng cho sự thái bình, phải cần lập Tâm cho chơn chánh, đĩnh đạc, để gieo sự hòa nhã yêu đương, rồi mới mong tề gia, trị quốc. Bạo tàn áp bức, oai võ chế kềm, chẳng qua là tạo cảnh khổ về sau, không thể trường tồn.

Vậy cần trau chữ Tâm cho lắm. Cái thất bại của Đạo và Đời vừa qua là nơi kẻ cầm quyền không trọn Tâm đức và nếu được hòa hiệp thành một khối chặt chẽ, thì các con mới dìu dắt nhơn sanh khỏi lo lầm lạc.

MẸ khuyên các con, dầu Hiệp Thiên hay Cửu Trùng, nên gắng sức lập Tâm, đặng để công vào Đạo.

Trong lúc nầy, nhơn sanh thiếu người giáo hóa, cửa Đạo thành ra bến chợ Đời. Hỗn loạn quanh co, mưu thần chước quỉ, trông vào há chẳng hổ chung cho nhau ? Nếu mình tự toại mà chẳng để công, dầu MẸ có thương cũng không tư vị sau nầy.

Văn Pháp, Tiếp Đạo, hai đứa lưu tâm. Nỗi khổ bức của hai con, ai hiểu hơn MẸ ? Nhưng phải thoát cái thường tình mới là bậc Thánh.

Thượng Sanh, Hiến Pháp, phải sắp đặt cho xong mà lo phận sự, không nên chần chờ, cái khổ của Đạo và Đời đã lắm, nên lưu tâm.

Từ Huệ, MẸ sẽ giúp sức cho con, gắng trở về hợp sức với mấy anh em mà giúp Đạo. Tòa Thánh xơ rơ, nhơn sanh thống khổ, há tiếc công sao ?

MẸ để lời dưới đây cho các con dùng làm chuẩn thằng trong bước Đạo :


Gắng sức trau giồi một chữ Tâm,
Đạo đời muôn việc khỏi sai lầm.
Tâm thành ắt đoạt đường tu vững,
Tâm chánh mới mong mối Đạo cầm.
Tâm ái nhơn sanh an bốn biển,
Tâm hòa Thiên hạ trị muôn năm.
Đường Tâm cửa Thánh dầu chưa vẹn,
Có buổi hoài công bước Đạo tầm.

Hãy suy nghĩ và thật hành bao nhiêu đó, các con sẽ đắc đạo tại thế vậy. MẸ ban ơn cho các con.