13.- Thượng Trung Nhựt
ID027270 - Chương : 13.- Thượng Trung Nhựt 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1946-1956
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

13.- Thượng Trung Nhựt

13. Giáo Tông Đường, Ngày 15-9-Đinh Hợi (dl 28-10-1947).
Phò loan: Truyền Trạng Trấn - Giáo Hữu Đến.
Hầu đàn: Chức sắc Cửu Trùng Đài nam nữ.

THƯỢNG TRUNG NHỰT

THI:
THƯỢNG niên dĩ cựu chí tân niên,
TRUNG ngộ xuân lai đắc Thánh truyền.
NHỰThội chư bang bình thế giới,
Định dân lập quốc tổng do Thiên.
*
Trần gia hạnh phúc đoạt kỳ công,
Quang lạc nêu gương khắp đại đồng.
Vinh hiển thiên niên tồn quốc sử,
Đạo thành thế phục thọ ân hồng.

Ê, các em có mòi vui sắp đến, đừng thấy cuộc đời xây chuyển chậm mà nãn chí não lòng, bởi Thiên thơ tùy theo trình độ và tâm lý của quốc dân, vì quốc dân chưa được bao nhiêu người thức tỉnh, để trọn tâm thành tín ngưỡng huyền vi mầu nhiệm của Chí Tôn. Trái lại còn bôn xu theo con đường duy vật, mãi đèo bòng lên phẩm lớn ghế cao.

Cười . . . Đời như thế mà bảo sao được mau thoát khổ. Các em chẳng nên phiền hà, mỗi việc chi, dầu đời dầu Đạo, thì Đức Chí Tôn đã định sẵn rồi. Các em chỉ có noi theo bước hành trình cho kịp là đắc thành hy vọng tràn trề. Vì có nhiều việc, Qua không nên nói rõ, để cho các em chịu chút nhọc tâm lo liệu đặng lấy phần công nghiệp vĩ đại buổi sau nầy. Nếu quyền hành thiêng liêng cấp bách chuyển xây thì cũng làm cho đời tệ hóa ra hay trong một thời gian ngắn ngủi cũng có thể làm cho thế giới hòa bình, chừng ấy các em còn có công chi khổ hạnh vì đời vì Đạo nữa.

Vậy các em cứ vui lòng tiến bộ, còn ít bước thì đã qua khỏi lối chông gai, sẽ đến nơi đại lộ, nhưng phải có chút từ tâm chăm nom nhìn lại cho những đám vô phần ngu dại còn thơ thẩn ở đàng sau xa.

Ấy là lũ con bất hiếu với Chí Tôn từ thử đó.

Ê, các em khá nghe theo lời chỉ bảo của Anh mà thật hành phận sự. Điều cần yếu là cứ noi bước theo lối Nho Tông thì sau nầy sẽ được trọng dụng cả toàn cầu thế giới.

Em Hiển Trung đã đầy đủ đức tin nơi Anh thì cứ mài miệt đi cho đến tột lừng trời, vẹt tan lối mây mờ rồi em thấy rõ cơ mầu nhiệm.

Thôi, Qua mừng chung mấy em.

THĂNG.

TÁI CẦU :

NGỌC HOAI THANH

Chào quí anh. Em là Ngọc Hoai Thanh đây.

Em vâng mạng lịnh Đức Quyền Giáo Tông đến vui chơi cùng quí anh một đêm cho phỉ chí.

Mừng anh lớn cùng tất cả quí bạn tương thân. Vui quá !

Buổi ban sơ cũng em hộ trì anh lớn, từ Kim Biên đi đến Sài Thành là còn hình thể hữu vi mà em sẵn lòng dám hy sinh, huống chi bây giờ về cõi vô vi mà không dám đi qua đến xứ Tàu hay sao các bạn.

Em rất vui mừng quá lẽ là thấy được đường đi lối bước đã gần đến bờ bến mà đắc chí hơn hết là Đức Hộ Pháp cầm vững lái thuyền thì anh em chúng ta cứ ra sức đẩy đùa cho tét nước thì mau đến.

Kính anh lớn, dầu anh đi nơi nào, thì em cũng tận tâm phò trì cho trọn câu chung thủy.

E, anh Thượng Tý, lúc nầy cứ việc lên chưn đi, nhưng múa phải coi chừng bộ giò. Em cũng mừng cho anh được phì nhiêu.

Em rất vui thấy đặng chư vị công thần còn đông đảo đủ sức giúp Đạo và đời đắc lực. Rồi đây, Đạo thành đời rạng, các anh công trạng thiên thu, chẳng uổng một kiếp sanh làm người nơi cõi thế.

Cũng đáng cười mà cũng đáng chê cho những kẻ sống chung trong trần thế, ăn hột ngọc trời no nê bụng mà chẳng làm gì có ích cho đất cho Trời, còn nỗi ăn hết cải rau mà cũng không biết ơn quốc vương thủy thổ, trái lại còn khi dể kiêu ngạo, chẳng kiêng sợ mạng lịnh Thiên Công, lại còn muốn khuấy dòng nước trong cho ra đục. Kết cuộc đời mới thấy rõ đặc biệt hai hạng người ấy ra thế nào.

Thôi chào quí anh an tâm tiến bộ.

THĂNG.