19.- Chưởng Đạo Nguyệt Tâm Chơn Nhơn
ID027276 - Chương : 19.- Chưởng Đạo Nguyệt Tâm Chơn Nhơn 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1946-1956
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

19.- Chưởng Đạo Nguyệt Tâm Chơn Nhơn

19. Báo Ân Từ, ngày 15-2-Mậu Tý (dl 25-3-1948)
Phò loan: Khai Đạo - Truyền Trạng Trấn.
Hầu đàn: Đức Hộ Pháp, Khai Pháp, chư Chức sắc Hiệp Thiên Đài và các chiến sĩ hải ngoại

NGUYỆT TÂM CHƠN NHƠN

Chào Đức Hộ Pháp, nhị vị Thời Quân, các vị Chức sắc Hiệp Thiên, cùng tất cả hiền đồ mới về.

Khi chư hiền đồ tình nguyện ra đi, một là vì Đạo, hai là vì nòi giống, tách mình lìa nơi quê hương, tầm phương giải khổ cho đồng chủng, cảnh đau thương có ai không nhìn nhận. Phần đông đều lo sợ, đi thì để mặc đường tên mũi đạn. Sợ cũng phải.

Riêng Lão ra thì Lão đã hứa sẽ ở cận một bên chư hiền đồ, không ai ở dưới thế nầy hà hiếp cùng hủy các mạng chư hiền đồ đặng.

Chư hiền đồ lưu lại ngày nay thanh danh nơi đất khách. Toàn cả năm châu đều phục cái khí tượng hùng dũng quyết định kia.

Chư hiền đồ nay về tận quê hương, còn gặp đặng các đồng chí đều xu hướng để tâm lo phận sự bồi đắp giang san, có lẽ cả chư hiền đồ cũng toại lòng thoả nguyện há ?

Nếu có vậy thì hăng hái lên, Lão cũng hứa rằng, có Lão nữa. Lão vui mừng ban hồng ân cho tất cả chư hiền đồ.

THĂNG.

TÁI CẦU:

Phò loan: Hộ Pháp - Khai Đạo.

TÔN SƠN CHƠN NHƠN

Chào chư Thiên mạng.

Cười . . . Nguyệt Tâm Chơn Nhơn khi nãy muốn hành Pháp văn nhưng bất tiện. Đức Thiên Tôn làm ơn phò loan giùm cho người.

Hà ! Vui quá há ! Chư vị chiến sĩ hải ngoại đã thấy gì ở Âu Châu ? Thì cũng một tấn tuồng hát như ở đây vậy, có chi là lạ, thì cũng gian cũng dối, cũng hung cũng bạo, cũng tàn ác, cũng tham lam.

Ôi !Nước Tàu đã bỏ Thánh chất mà tránh sao khỏi nhiễm hai quỉkhí ấy. Mãn châu ! Ôi Mãn châu ! Người sẽ bị nô lệ mà chớ.

Chư Thiên mạng thấy bịnh nguy hiểm trầm kha tuyệt chủng ấy chăng ? Ráng mà tranh đấu cứu mạng Việt Thường kẻo phải mang một tai nạn khốn khổ tuyệt chủng ấy nữa mà chớ !

Tưởng Giới Thạch nếu biết hiệp chủng thì nên đủ khôn ngoan nương gươm thần huệ của Đạo. Hỏi vậy Trung Hoa chừng nào mới hưởng đặng hồng ân mà cứu Đường nhơn chủng tộc !

Lụy ! . . . . . Bần đạo kiếu lỗi.

THĂNG.