33.- Nữ Đầu Sư Lâm Hương Thanh
ID027290 - Chương : 33.- Nữ Đầu Sư Lâm Hương Thanh 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1946-1956
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

33.- Nữ Đầu Sư Lâm Hương Thanh

2. Báo Ân Từ, ngày 25-7-Kỷ Sửu (dl 19-8-1949), Hồi 21 giờ
Phò loan: Thừa Sử Kiết - Truyền Trạng Trấn.

Nữ Đầu Sư LÂM HƯƠNG THANH

Chào chư Chức sắc Hiệp Thiên và Cửu Trùng Đài, cùng các em nữ phái. Tệ tỷ để lời cám ơn toàn thể nam nữ chu đáo lo cuộc lễ hôm nay.

Em Hương HiếuHương Lự, hai em nói lại cùng tất cả Đạo hữu nữ phái, chị cảm tình. Cười . . .

Cũng nhơn dịp nầy mà chị được gặp cháu trong một thời gian ly loạn vừa qua. Tệ tỷ xin lỗi cho tệ tỷ nói chuyện cùng đoàn em nữ phái.

Hương HiếuHương Lự, hai em là chị lớn nơi đây, chị nhắn đôi lời để khuyến khích đoàn em kẻo chúng quá côi quạnh tội nghiệp lắm !

Chị nhận thấy tinh thần họ đâu quá bạc nhược, vì bằng cớ hiển nhiên không ai có thể chối cãi được, duy còn thói tục quá mê tín ấy chẳng qua là do nguồn cội của sự đa cảm đa lo mà ra. Nếu có phương thế un đúc sự khôn ngoan và học thức thì sẽ đặng hữu dụng sau nầy.

Vậy hai em cố tìm phương giải rối chỗ khuyết điểm và liệu thế gây tình thiện cảm với nhau mới có thể dung hòa làm một mối binh khí quan hệ cho tương lai.

Thời thế Đạo dạy họ nên giữ lấy nghiệp mà họ đã có sẵn là sự thương yêu vô tận của Chí Tôn đã gieo trong cửa Đạo, phải nhớ luôn luôn rằng tấm gương trong sạch là nguồn rửa bợn tục, đừng quá ngu dại mà phải bị đọa đày, khó đoạt phẩm vị thiêng liêng mà cũng do nơi đó họ tự đem mình vào muôn sầu ngàn thảm cho kiếp má đào.

Em nên nhớ, phụ nữ thế giới họ đã tiến theo thời cuộc mà không chuẩn thằng nên ra rẻ rúng. Trong cửa Đạo, càng tiến triển theo thời đại thì họ lại càng ngoan Đạo nhiều chừng nấy.

Ấy vậy, nơi đây là lò un đúc đoàn phụ nữ tương lai của xã hội đạo đức thì em cố chịu nhọc nhằn gần gũi đoàn em mà giáo dạy thêm.

Suzane cháu, Bà hết sức hộ mạng mẹ con của cháu nhưng quả kiếp vay trả nợ đời kế cảnh sang hèn vinh nhục, dầu bực nào cũng chẳng ai tránh khỏi. Cháu chớ tủi làm gì, cứ ngó theo nơi mọi điểm bước tiền trình, mẹ cháu dầu ở xa xuôi nhưng vẫn được vẹn phận yên thân, có ngày hội ngộ, không sao mà lo ngại. Cháu dầu phiêu lưu nơi tha phương mà tinh thần vẫn hoài cố quốc thì có ngày cháu được toại nguyện, miễn cháu cố giữ nghiệp mà Bà đã lập ra đó.

THI:
Một bước phiêu lưu vạn bước khôn,
Ngoan vì đạo đức phước lai tồn.
Tại đây sản xuất nguồn chơn giáo,
Dạy cháu nên trau nghiệp tổ tông.

Hương Hiếu, em đừng phiền muộn cho phận côi quạnh nữa nghe. Chi chi cũng có chị bảo hộ cho.

Tệ tỷ xin kiếu.

THĂNG.

TÁI CẦU :

CAO THƯỢNG PHẨM

Chào quí bạn Hiệp Thiên cùng quí bạn Cửu Trùng Đài có mặt nơi đây.

Khi nãy, chị Nữ Đầu Sư về cảm tạ ơn Hội Thánh nam nữ có lòng lo dời thể thân của chị về Thánh địa. Bần đạo cũng vui cho chị đó, mà cũng mừng cho lòng hiệp sức của toàn đạo làm xong một việc nghĩa có ảnh hưởng về mặt tinh thần của nền Đại Đạo hiện thời.

Ấy cũng nhờ Đức Hộ Pháp có mỹ ý. Bần đạo cũng nói sơ về thể cách biến đổi thi hài như thế, ấy chẳng qua nghiệp đời người gây tạo, phải như thế mới trả rồi căn nghiệt oan gia thì Thánh thể mới cao thăng chớ không có gì là lạ. Của thổ qui hồi thế sự.

Mấy bạn Hiệp Thiên muốn hỏi thăm cuộc Lễ Di cữu thì đâu có khó gì. Lễ thì đã có sẵn, còn quyền định đoạt thì do quyền Chí Tôn của Đức Hộ Pháp định là xong. Còn gì phải hỏi cơ cầu ! Cười . . .

Bảo Thế, nên đến yết kiến Đức Hộ Pháp thì yên việc nghe.

Bần đạo lắm phen muốn đến hội kiến cùng quí bạn để đàm luận thế sự nhưng không có dịp may đó thôi. Như vậy, bao giờ Bần đạo cũng kề bên Đức Hộ Pháp để ưu tư thời cuộc. Từ đây có vẻ êm dịu, ngọn lửa Việt Hồng từ từ nguội lạnh, nghiệp nước từ từ nới rộng biên giới để đem lại nguyện vọng dân chúng, rồi cũng từ từ thuyền đạo trổi bước tách dặm để đưa đón con cái của Chí Tôn vào cõi bình địa ôn hòa. Chiến tranh từ từ ngưng cho đến ngày nào nguồn thương yêu vô tận ứng vào thế giới thì mới thấy hòa bình đại đồng.

Nói như vậy, nhưng bước đạo còn nhiều mệt nhọc, chư Chức sắc còn nhiều khổ tâm, toàn đạo còn chịu một bước gay go. Cứ cầu nguyện nơi Chí Tôn thì vững dạ.

Còn Cô Tư cứ đau khổ mãi, nên dẹp cả tư lự, để tâm lo tạo Thiên nghiệp là hơn. Nên nhớ cả đoàn nữ phái trên thế giới còn chờ gương thương yêu vô tận của Hội Thánh nữ phái kia.

Xin kiếu.

THĂNG.