46.- Cao Thượng Phẩm - Phối Thánh Phạm Văn Màng
ID027303 - Chương : 46.- Cao Thượng Phẩm - Phối Thánh Phạm Văn Màng 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1946-1956
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

46.- Cao Thượng Phẩm - Phối Thánh Phạm Văn Màng

46. Báo Ân Từ, đêm 1-10-Canh Dần (dl 10-11-1950), Lúc 21 giờ.
Phò loan: Luật Sự Nhung -Luật Sự Khoe.
Chứng đàn: Ngài Khai Đạo, Tiếp Đạo, Tiếp Pháp.
Hầu đàn: Luật Sự Khen và Đôi, chư Chức sắc Phước Thiện và Đạo hữu nam nữ.

CAO THƯỢNG PHẨM

Bần đạo chào các bạn và các em nam nữ.

Hôm nay Bần đạo rất mừng được thấy các bạn tụ họp đông đủ nơi đây để cầu hỏi việc Đạo. Bần đạo cũng vui lòng và cũng có đôi lời chỉ dạy.

Mặt đời sắp nghiêng ngửa thì cơ Đạo gặp hồi bành trướng lý thuyết cao siêu của Đạo để cho nhơn sanh lãnh hội hầu qui nhơn tâm về một mối, có như vậy mới giúp cho họ gầy thân ái với nhau, đặng chấm dứt nạn chiến tranh vô lối, do nhơn loại hiện nay đang dung ruổi trên con đường tận diệt.

Khi Đức Chí Tôn mới lập Đạo thì có dạy rằng : Đạo khai trễ một ngày thì hại cho nhơn sanh một ngày. Lời tiên tri ấy hôm nay mới thấy rõ.

Nơi dải đất Việt Nam chúng ta, đã tám mươi mấy năm khổ nạn, dân sanh sống dưới quyền lệ thuộc, hầu hết đã gần quên tinh thần cổ truyền của tổ phụ để lại. May thay cho nòi giống Lạc Hồng là không đến nỗi phải chịu mất tinh thần cố hữu ấy, nên được Đức Chí Tôn dùng dải đất nầy làm Thánh địa và định cho dân tộc Việt Thường được hưởng hồng ân của Ngài trước nhứt, rồi mới cho nhơn loại trên mặt địa cầu nầy hưởng sau.

Theo Thánh ý của Đức Chí Tôn là muốn dùng dân tộc Việt Nam làm gương mẫu cho toàn cầu, là chỗ mà thiên hạ cho là thấp hèn, bạc nhược, lại được Đức Chí Tôn đem lên ngang hàng cùng vạn bang mà còn cho trổi hơn mặt tinh thần, do đó mới kêu là QUỐC ÐẠO.

Đời hiện nay đã gây cho nhơn loại một tai nạn lớn lao là xúi giục cho nhơn sanh đi đến hố tử thần, thì Đạo mới sớm trương cây cờ cứu khổ của Đức Chí Tôn cho nhơn loại hưởng nhờ, bởi lẽ ấy mà phận sự của chúng ta phải nặng nề.

Mỗi Thiên mạng từ đây nên dâng trọn tâm linh cho Đức Chí Tôn sử dụng để giúp đời và giúp Đạo, cần nhứt phải có một tâm hồn cao thượng trọn tâm lo tròn sứ mạng của bề trên giao phó, và phải thực hành cho đúng nghĩa câu “Xá thân cầu Đạo”.

Nếu được như vậy thì mới trọn tâm trong sự dâng mảnh thân phàm cho Đức Chí Tôn dùng trong việc cứn vãn tình thế nguy nan của nhơn loại đó.

Bần đạo xin khuyên các em ráng lưu tâm những lời chỉ giáo của Bần đạo mà tự nâng cao tinh thần của mình hầu làm gương cho nhơn sanh.

Nói về triết lý của Đạo Cao Đài thì mỗi phẩm tước càng cao lại càng phải gồng gánh phận sự nhiều hơn, phải liệu lượng sức tài của mình và hành động coi có xứng với phẩm tước mà mình đang mang nơi mình chăng ?

Nếu nhận thấy xong phận thì là điều nên và phải cố gắng thêm nữa, thoảng như nhận thấy mình chưa xong phận thì phải làm cho xứng phận, mới khỏi hổ một kiếp sanh gặp Đạo sớm và cũng khỏi hổ với phẩm tước của mình đã mang.

Phẩm vị thiêng liêng cũng do nơi đó mà có. Các em nên làm cho khác với thế tình là vẹn phận. Bần đạo cũng mừng cho các em.

Khai Pháp bạch : - Bên Hội Thánh Phước Thiện muốn mời ông Phạm Phối Thánh về, xin Ngài cho phép người đến.

- Được, để Bần đạo cho người đến.

THĂNG.

TÁI CẦU :

Phò loan: Luật Sư Khoe và Khen

Phối Thánh PHẠM VĂN MÀNG

Kính chào nhị vị Sư thúc, Sư mẫu, các bạn thệ hữu và cả thân nhân của Màng.

Màng lấy làm cảm xúc được Sư phụ và cả Hội Thánh Phước Thiện thương tình làm Lễ Kỷ niệm của Màng ngày hôm nay.

Màng xin có đôi lời nhắn nhủ cùng quí bạn thệ hữu. Chắc quí bạn hôm nay đã nhận thức ý nghĩa của Cơ Quan Phước Thiện rồi, Màng chỉ nhắc lại thôi.

Đạo càng bành trướng lan rộng ra ngoài thì phận sự của các bạn lại càng thêm nặng nề.

Đã lãnh nuôi nhơn sanh, cứu kẻ khổ thì tất nhiên phải gồng gánh phận sự, mở mang cơ sở thêm nhiều, như thế mới có phương bảo thủ về việc sanh sống cho Đạo được.

Hiện nay đang lúc quốc nạn, nhơn sanh điêu đứng và hoang mang chưa nhận thức rõ những điều phải trái, những việc làm phải ra sao ? Nên Cơ Quan Phước Thiện còn phải ngưng trệ. Trong một ngày gần đây, đến lúc thanh bình thì Cơ Quan Phước Thiện phải trọn đảm nhiệm phận sự giúp Đạo, để cho phần chánh trị đạo được rảnh tay truyền bá giáo lý của Đạo.

Cả hai có đôi chút khác nhau về hình thức, chớ kỳ trung cũng như một, là mỗi phần phải gánh riêng một phận sự giúp hay cho Đạo cả.

Chánh trị đạo của Đạo Cao Đài rất toàn thiện và châu đáo, lại cũng rất hay hơn các chánh trị từ xưa. Nếu đã lãnh phận sự nào, tùy theo sở thích và ý muốn của mình thì nên vui vẻ can đảm cố sức làm cho xong, chớ không nên vì phân quyền riêng biệt mà lại có một đôi điều phản khắc nhau về hình thức là một việc không hay cho nền chánh trị đạo.

Phận sự của Cơ Quan Phước Thiện là thuộc về âm chất, càng làm nhiều bao nhiêu thì mình được hưởng bấy nhiêu về mặt vô hình, còn công nghiệp thì cứ theo Thập nhị đẳng cấp thiêng liêng mà tiến lên cho đến Phật vị.

Phẩm vị ấy mới là của thiệt đối với chúng ta, chớ không phải do nơi quyền tước của thế tình đâu. Vả lại công nghiệp của chúng ta có thể nhường lại cho người khác được, vì nó chính là của sở hữu của chúng ta.

Công việc của chúng ta làm hằng ngày cũng như chúng ta làm mướn lấy tiền của Đức Chí Tôn, nếu làm nhiều ngày thì lãnh tiền càng nhiều, rồi dùng tiền ấy trọn quyền cho ai cũng được, tùy theo ý muốn. Thoảng như chúng ta hờ hững bỏ bê công việc, hoặc nghỉ việc thì chúng ta đành cam thất phận.

Việc Đạo cũng như việc đời, tay làm hàm mới có nhai. Thế thường người trước nói rằng : Gieo cái gì gặt cái nấy.

Vậy quí bạn ráng tìm hiểu lẽ hằng hữu tự nhiên ấy mà cố gắng làm xong bổn phận.

Một điều xin quí bạn ghi nhớ là phẩm tước mà chúng ta mang nơi mình không phải là chắc chắn đâu, nếu chúng ta thiếu phận. Nó quí chăng là do nơi công nghiệp từ buổi sanh tiền.

Nếu công dày quả đủ thì đắc vị, chớ đối với phẩm tước có khi nó không quan hệ mấy. Mà đã nói rằng không quan hệ thì lẽ tự nhiên nó phải dời đổi hay là nó làm một phản động lực để cản bước đường của chúng ta, như nếu chúng ta có cơ hội tự kiêu về công nghiệp của mình rồi bỏ trôi.

Chúng ta đã mang danh là nhơn viên ở trong cửa Phạm thì phải làm cho xứng phận là nhơn viên của Phật đó.

Phải tự trọng, thực hành từ bi, bác ái, tha thứ và kiên nhẫn, nhứt là phải tập cho có tâm hồn bình thản, tâm linh không cho lem lấm bợn trần, như thế mới đoạt được cơ giải thoát. Cơ giải thoát chính là cứu cánh về hành động của chúng ta hiện thời.

Thôi, Màng có bấy nhiêu lời nhắn nhủ cùng quí bạn.

Quí bạn thay lời giùm, Màng xin cảm tạ Sư phụ.

Xin sẽ còn ngày hội ngộ. Màng xin kiếu.

THĂNG.