51.- Bát Nương Diêu Trì Cung
ID027308 - Chương : 51.- Bát Nương Diêu Trì Cung 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1946-1956
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

51.- Bát Nương Diêu Trì Cung

51. Đêm 22-10-Canh Dần (dl 1-12-1950).

BÁT NƯƠNG Diêu Trì Cung

Chị chào mấy em nam nữ.

Em xin chào hiền tỷ, xin anh Phối Sư Thượng Tước Thanh và em Giáo Hữu Thượng Giác Thanh chịu khó nhường cho chị dạy mấy em nữ phái.

Hiền tỷ, đêm nay, hiền tỷ muốn đem các em Nữ Khâm Châu và Nữ Đầu Tộc đặng nghe lời giáo huấn.

Bà Chánh Phối Sư bạch : - . . . . . . . . . . . . . . .

- Em vui lắm, mấy em, hôm trước chị đã dạy : Lúc ra hành đạo phải giữ qui cách thế nào cho đúng với bổn phận, rồi nay chị dạy thêm về tinh thần của nữ phái cho các em được lãnh hội.

Từ xưa đến nay, phận của nữ phái là khuê môn bất xuất, giữ cho đúng Tam tùng cùng Tứ đức, những việc đó các em cũng đã học nhiều rồi, duy lúc Tam Kỳ Phổ Độ nầy, nữ phái lại phải gánh thêm một phần trách nhậm nữa là giáo hóa đàn em nữ phái đi cho kịp cùng nam phái.

Các em có biết do đâu mà được vậy chăng ?

Nguyên do của nó là : Phận làm nữ phái phải lấy tình thương yêu đặng bù vào chỗ loạn ly, bởi lẽ nam phái tuy ngoài mặt đời trên quyền nữ phái, nhưng về nội dung phải chìu theo ý của nữ phái mà tạo nên căn quả.

Như vậy là sự máu đổ thịt tan nơi mặt thế nầy là tại nữ phái mà gây nên. Vì cớ Đức Chí Tôn lập Đạo đã toan phế nữ phái. Các em có nhớ lời Thánh giáo ấy không ? Nhờ có Phật Quan Âm quì xin và chịu trách nhiệm dìu dẫn nữ phái để họ chuộc những tội tình xưa bằng cách lập đức, để độ rỗi các chị em của họ. Các em còn muốn cãi lời dạy ! ! !

Em xin hiền tỷ hãy dẫn rõ cho mấy em nghe, để em nói tiếp :

Và để làm một tay phụ sự cho nam phái trên đường chuyển thế, vả lại lúc nầy đã gần mãn kỳ học hỏi của các nguyên nhân, nên Đức Chí Tôn muốn đem về rồi cho xuống học kỳ khác, như vậy phận sự của nữ phái là phải giúp đỡ cho nam phái được trọn trên đường học hỏi.

Các em nên hiểu, trong nữ phái có lộn nam phái, mà trong nam phái cũng có lộn nữ phái. Vì sao các em có biết không ?

Chỉ tại có sự thương yêu được trọn cùng không, mà có sự thay đổi ấy.

Nếu nữ phái làm tròn phận sự thì được ân thưởng làm nam phái, đặng cho đủ trí hóa mà lập vị; còn nam phái gây điều nghịch lẫn thì phải chịu đọa làm nữ phái, đặng trả cho rồi nợ thương yêu.

Bổn phận của các em là lấy sự thương yêu đã sẵn có mà giúp cho nhơn loại khỏi điều đau khổ.

Các em cũng hiểu rằng : Tình thương của nữ phái nhiều hơn tình thương của nam phái, nhưng phải hiểu cái thương ấy là sao ? chớ đừng đụng gì thương đó, là cái nguy hại.

Các em có nhớ bài của chị cho lúc trước nói về sự đầu thai của nữ phái không ?

Bài đó như vầy :

Thương điên, thương ngốc,
thương dại, thương khờ,
Thương chẳng gìn liễu yếu đào thơ,
Thương chẳng kể hẫng hờ thân gái.
Thương bạc tóc hãy còn thương dại,
Thương da mồi còn hãy thương ngu !
Vì kiếp thương chưa đủ công phu,
Nên nay chịu mang câu phụ nữ.

Các em có hiểu không ? Hiền tỷ giải cho mấy em hiểu đó là những sự thương cùng dại mà phải làm nữ phái. Bây giờ phải sửa sự thương yêu ấy cho cao thượng, tinh khiết, thì sẽ được đổi ngược lại, chớ chẳng chi.

Thương khôn thương khéo,
thương học thương đòi,
Thương phải gìn phận gái phòng khuê,
Thương phải giữ vẹn bề danh tiết.
Thương tô điểm anh thư khí tiết,
Thương học đòi cương quyết liễu bồ,
Thương nam nhi vì gánh đồ thơ,
Thương phận gái còn mơ mộng ảo.
Thương cha mẹ tuân lời dạy bảo,
Thương cho ra trên thảo dưới hòa,
Thương phòng đào giữ vẹn giá hoa,
Thương đừng để phong ba sớm rụng.
Thương gắng giữ mặt đời hữu dụng,
Thương linh tâm phòng hạnh nấu nung,
Thương ái hòa giữ trọn thủy chung,
Thương quốc nạn vẫy vùng độ thế.
Thương luân lý xem thường bỏ phế,
Thương kẻ nàn hòa lệ chia ưu,
Thương muôn nhà còn chịu sầu tư,
Thương cao thượng, chớ như tình thế.

Các em phải hiểu sự thương của nữ phái rất trọng yếu hơn sự thương của nam phái, vì sự thương của nữ phái nó gây nên được mối cảm hóa từ nội dung chí ngoại hình; còn sự thương yêu của nam phái chỉ ở ngoại hình mà thôi.

Nam phái làm tròn nhiệm vụ cùng chăng là do sự giúp đỡ của nữ phái. Các em phải biết trọng phận sự mình, nếu các em đã chẳng trọn thương, lại còn gây thêm điều nghịch lẫn thì tội tình ấy khó xóa nơi Diêu Trì Cung đó nghe.

Bữa nay dạy chung đó, đủ cho mấy em hiểu về sự thương yêu của mấy em. Hiền tỷ muốn em giải bài hôm trước, thì hiền tỷ cứ coi lại bài nầy sẽ đủ ý nghĩa.

Bà Chánh Phối Sư bạch : - . . . . . . . . . . . . . . .

- Cười . . . Bổn phận của Bát Nương mà hiền tỷ không biết sao ?

Em Thượng Tước Thanh, em muốn hỏi, để Đức Cao Thượng Phẩm dạy cho. Em xin nhượng cơ.

THĂNG.

TIẾP ĐIỂN :

CAO THƯỢNG PHẨM

Bần đạo chào Cô Tư và mấy em nam nữ.

Em Thượng Tước Thanh, em muốn trở vào giúp Hội Thánh mà còn e, chớ bịnh tình em cứ yên tâm, em sẽ lãnh phận sự là Thượng Thống Lại Viện. Như vậy, công việc có hơi nhiều nhưng em đừng ngại. Bịnh của em theo y khoa thì khó trị, chớ đối với thiêng liêng có khó gì !

Vậy Bần đạo chỉ cho, cứ mỗi buổi sáng lúc chưa súc miệng, em kiếm đồ chua mà ăn. Lúc bụng đói cũng vậy, đồ chua như bưởi, chanh. Ăn không chớ đừng chấm muối, mỗi buổi tối uống thuốc tiêu, theo thuốc tây, mỗi đêm uống 1 viên Fructolaxine, cơm thì ăn nhão một chút, chớ uống rượu, em cứ làm theo, nó hết chớ chẳng chi.

Em muốn cho biết rõ việc làm, em cứ thẳng bước sẽ được, chớ đừng ngại, sự đau ốm là do căn số, em cũng hiểu đó.

Ông Thượng Tước Thanh bạch : - . . . . . . . . . . .

- Bần đạo giúp sức cho.

À quên, em phải giữ đừng để bón nghe, thứ Fructolaxine, uống 4 viên thì xổ, uống 2 viên thì tiêu.

Bát Nương đã dạy mấy em nữ phái, Bần đạo cũng chẳng có chi thêm, để bữa khác sẽ hỏi nhiều, vì hôm nay chưa tiện, mấy em nữ phái đừng buồn.

Việc nầy các em Luật Sự suy nghĩ sẽ hiểu.

Bần đạo xin kiếu.

THĂNG.