53.- Cao Thượng Phẩm
ID027310 - Chương : 53.- Cao Thượng Phẩm 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1946-1956
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

53.- Cao Thượng Phẩm

53. Đêm 4-11-Canh Dần (dl 12-12-1950).
Phò loan: Luật Sự Hưởng và Nhung.

CAO THƯỢNG PHẨM

Bần đạo chào các em.

Hai em Hưởng và Nhung muốn hỏi về điển lực cơ bút. Vậy Bần đạo giải thích cho.

Nói về nhơn điển thì trong mỗi người đều có điển Âm và điển Dương, tiếng Pháp gọi rằng Courant internatif. Do đó mà người đụng dây đèn cùng một thứ điện ấy thì chỉ bị giựt té mà thôi, nhưng tùy theo chơn thần mà điển đó mạnh hay yếu.

Trong một cặp loan, điển đó được điều hòa thì cơ viết dễ và người tiếp điễn thiêng liêng dễ thông công với cảnh vô hình.

Hai người lúc nhơn điển xuất ra, hễ bên nầy Âm thì bên kia Dương, bên nầy Dương thì bên kia Âm, hai luồng điển ấy xô đẩy hút kéo nhau mà cây cơ được vận chuyển.

Lúc điển vô hình chưa giáng thì hai luồng điển ấy không ăn với nhau, vì cớ mà cây cơ không chuyển động. Chừng lúc nào người tiếp điển đã xuất chơn thần tiếp rước điển thiêng liêng, thì điển vô hình làm cho hai luồng nhơn điển đụng chạm nhau mà xây chuyển cây cơ. Còn cây cơ có chuyển mà viết không được, vì một phần do hai luồng nhơn điển không điều hòa cùng nhau, nó chạm nhau mà không làm một Âm hay một Dương, vì đó mà cây cơ không chỉ theo chỗ, hay không chuyển động được, hoặc do thần không tịnh, hoặc do thần của người tiếp điển lộn xộn bất định, nên điển thiêng liêng bị đứt, chơn thần của kẻ phò loan làm cho loạn điển.

Hưởng bạch : - Bạch Đức Ngài, như người tiếp điển thì tiếp điển luôn, còn người truyền điển thì không bao giờ tiếp điển đặng, có vậy không ?

- Không, vì người tiếp điển là người có chơn thần riêng hạp với điển vô hình, còn những người truyền điển nếu tập luyện lâu ngày, chơn thần được quen với điển vô hình, lần lần cũng tiếp điển vô hình đặng. Nhưng đó là phần rất ít.

Hưởng bạch : - Bạch Đức Ngài, chỉ những người tiếp điển mới chấp bút được mà thôi hay sao ? Xin Đức Ngài dạy cho chúng con được hiểu biết.

- Chính những người tiếp điển cũng có người không chấp bút được, còn người truyền điển mà chơn thần có hạp với điển thiêng liêng, nhơn điển được điều hòa, thần được tịnh, thì cũng chấp bút được.

Để Bần đạo dạy tiếp về điển vô hình.

Điển vô hình là thứ điển thuần Dương mà thôi, kêu rằng Courant continu positif. Do đó mà khi điển thiêng liêng giáng hiệp với hai luồng điển của cặp phò loan mà thành luồng điển ba dây, kêu rằng : Courant triphasé. Sự huy động của cây cơ là do luồng điển hợp thành ấy.

Điển của việc phò loan là đó. Còn điển của việc chấp bút cũng do luồng điển ba dây hợp thành mà làm chuyển động bàn tay cầm bút, nhưng cái khó là người chấp bút một lần phải xuất ra hai thứ điển : Âm và Dương đặng vận chuyển cây bút. Nhưng cây bút phải là cây bút chì, đặng điển thiêng liêng chạy vòng trong cây bút mà không đụng đến tay người chấp bút thì mới viết dễ dàng được.

Đó, hai em coi thì hiểu rõ sự huyền diệu của cơ bút là do đâu.

Thôi, Bần đạo kiếu.

THĂNG.