114.- Bát Nương Diêu Trì Cung - Phạm Hộ Pháp
ID027371 - Chương : 114.- Bát Nương Diêu Trì Cung - Phạm Hộ Pháp 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1946-1956
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

114.- Bát Nương Diêu Trì Cung - Phạm Hộ Pháp

114. Thánh Thất Kim Biên (Tân Báo Ân Đường), đêm 13-4-Kỷ Hợi (dl 20-5-1959), lúc 22 giờ.
Phò loan: Sĩ Tải Trấn - Sĩ Tải Cao.

BÁT NƯƠNG Diêu Trì Cung

Chị chào tất cả các em nam nữ.

Thật là vô cùng đột ngột mà các em không tưởng tượng được, Hộ Pháp qui hồi khiến ai cũng đau lòng trước sự việc đang nửa chừng bỏ dở, nhưng trí phàm xét đoán thì ngày mai vốn u tối.

Các em đâu rõ, nhờ sự bất ngờ nầy mà các em mới có phương tiện thi thố nguyện vọng của mình trọn vẹn.

Đã thấy rõ tình đời họ nhút nhát vì đai cân quyền thế, nên không bỏ một cử chỉ nào dầu rằng đê hèn nhỏ mọn để cố bám víu thủ lợi cho mình, song Hoàng Thiên hữu nhãn, hễ vay tức nhiên phải trả, các em cứ tươi vui mà chờ xem cơ tạo hóa công bình.

Chị cũng biết các em lo lắng tương lai của Đạo, ngày mai của đời và số kiếp người Việt ở tha bang, nhưng sự lo lắng của các em chưa thấm vào đâu đối với sự lo lắng của Hộ Pháp, dầu về thiêng liêng cảnh nhưng người mãi hướng về Tổ Đình, về nơi chôn nhau cắt rún, về nơi quê nhà để đợi lấy cơ hội thuận tiện xoay chiều đổi hướng cho kịp với trào lưu.

Ngày giờ nào các em thấy biển động gió to sóng lớn là giờ vui tươi của Đạo và của các em đã đến.

Chị vui miệng nói nhiều, các em bình tỉnh mà chờ đón, đừng nôn nóng mà hư việc.

Thôi, các em để chút thì giờ Cao Thượng Phẩm muốn đến.

THĂNG.

TÁI CẦU:

Phò loan: Bảo Đạo - Sĩ Tải Cao, lúc 22 giờ 40.

PHẠM CÔNG TẮC

Chào chú Bảo Đạo, các em nam nữ và hai con.

THI:
Trót đã ba năm ở xứ người,
Đem thân đổi lấy phút vui tươi.
Ngờ đâu vạn sự do Thiên định,
Tuổi đã bảy mươi cũng đủ rồi.
Nhớ tiếc sức phàm thừa chống chỏi,
Buồn nhìn cội Đạo luống chơi vơi.
Rồi đây ai đến cầm chơn pháp,
Tô điểm non sông Đạo lẫn Đời.

Tạm được, khá hơn bài vừa qua, nhưng cũng chưa vừa ý, chờ chú Bảo Đạo thuần điển sẽ cho bài khác.

Cả Chức sắc nghe dạy :

Nơi Kim Biên vốn mồ côi từ bấy lâu, Qua đến muốn qui tụ lại để cùng nhau chung sống dưới bóng từ bi, hầu làm vơi được phần nào nỗi khổ của người Việt nơi xứ lạ, nhưng rốt cuộc Qua chẳng đặng hài lòng lắm vì mọi việc bị dở dang. Qua buồn lắm ! Giờ đây các em phải cố gắng lo chỉnh đốn lại cho đúng theo luật pháp chơn truyền, kẻo để mãi tình trạng nầy thì cơ Đạo nơi đây khó tồn tại đó các em.

Qua thương các em bao nhiêu thì nơi Ngọc Hư Cung lại buộc tội các em bấy nhiêu. Qua rất đau khổ vì sự ly tán phân tâm chia rẽ của các em mà ra nông nỗi.

Nguyệt Tâm Chơn Nhơn rất đỗi đắn đo không chịu tái thủ nhiệm vụ cũ, vì thấy các em không thể thay thế hình ảnh của người để chỉnh sửa cơ truyền giáo tha bang đó.

Qua khuyên các em dẹp nỗi tỵ hiềm để chút tình thương nhen nhúm lại làm khối chơn thành thương yêu mà bảo trợ đàn em đang bị côi cút, hình như các em không quan tâm đến tương lai của Trấn Đạo Tần quốc, nó thật là ải địa đầu trước khi phổ thông ra các nước khác. Qua đã có lần nói nhiều về vấn đề nầy. Hôm nay Qua nhắc lại để các em đừng xem thường nền Đạo nơi đây đó thôi.

Vậy các em hãy cố gắng kể từ nay chung trí cộng thương và nhịn nhục lẫn nhau mà hành đạo, kẻo trễ rồi mấy em ăn năn không kịp. Qua chỉ mong các em giác ngộ thêm chút nữa và hành đạo khác hơn khi Qua còn ở với các em.

Chú Bảo Đạo đừng để tâm buồn phiền chư Chức sắc, họ vẫn hiểu lầm tình cảnh của chú, song như vậy chú mới rõ rằng chẳng dễ gì thâu phục nhơn tâm nếu mình không ra công nâng đỡ, dìu dắt họ, rồi đây họ cũng giác ngộ thương chú nhiều hơn.

Ba đứa Sĩ Tải, thầy không gì buồn hơn là việc làm lờ đờ của các con mà giờ đây các con phải tha phương cầu thực. Đã biết rằng ngày mai phải có phút tươi vui, sống mãi cho đời mà các con khô héo tuổi thanh xuân uổng phí, thầy chỉ mong các con thi thố phải Đạo với đời rồi nhờ tình thương đó mà an ủi phần nào kiếp sống ăn gởi nằm nhờ nơi xứ người.

Hiệu, con nên vui vẻ và lo lập thân, thầy bao giờ cũng không quên ơn săn sóc và chịu cực của con, nhưng dầu rằng con chịu thiệt thòi trong mọi việc, song ngày mai con cũng có thể lập nên thân danh với người, đừng lêu lỏng như đã nhiều lần có ý định ấy, nghề nghiệp phải trau giồi kẻo ngày mai vợ con kéo níu mà thân làm trối chết cũng không no đủ, rồi tự tủi lấy thân, đã trải qua bao ngày ăn không ngồi rồi, không chuyên luyện. Thôi, ít lời dặn bảo.

Thầy lại dặn con Hai Đạo Nhơn, nên lo chỉnh sửa Báo Ân Đường lại, nhứt là nội dung của cơ quan hiện nay, ráng lo lắng cho ra vẻ Phước Thiện thì địa vị ngày mai không nhỏ.

Thôi, thăm hết Chức sắc không thấy mặt nơi đây, và cầu nguyện Chí Tôn ban ơn lành cho họ.

Xin kiếu.

THĂNG.

TÁI CẦU:

Phò loan: Bảo Đạo - Sĩ Tải Cao, lúc 23 giờ 15.

CAO THƯỢNG PHẨM

Bần đạo chào các em lớn nhỏ.

Hiền đệ Bảo Đạo, Bần đạo dạy em điều nầy : Hành pháp Độ Thăng thì sắp một cái bàn, xông hương cho kỹ, lấy đủ dụng cụ hành pháp bày trên giữa bửu điện trước liên đài, rồi cả Chức sắc để trọn tâm cầu nguyện Đức Chí Tôn. Đừng bày điều gì khác hơn mà thất pháp. Quyền Chí Tôn sẽ hành pháp Độ Thăng giùm cho Hộ Pháp.

Ngài Bảo Đạo bạch : - Nếu dọn bàn hành pháp trước liên đài thì khi Chức sắc quì cầu nguyện Đức Chí Tôn thì phải xây lưng lại bàn ấy hay sao ?

- Đúng vậy chớ sao, ngó vô bửu điện cầu nguyện.

Còn việc tống táng thì phải tuyệt đối yên tịnh, đừng se sua và làm náo nhiệt để các Đấng hộ vệ liên đài hành sự cho dễ dàng, chớ sức phàm các em Đạo tỳ khó bề di chuyển dễ dàng liên đài. Em đã đủ hiểu.

Từ đây đến ngày an táng, em dặn Chức sắc phải cẩn ngôn cẩn hạnh cho lắm, đừng dể duôi mà các Đấng vô hình không tha thứ cho đâu. Nhớ nghe.

Còn việc nầy nữa là liên đài, em nên biểu Chức sắc lấy hàng màu vàng mà bao bọc trọn vẹn liên đài, cũng như đã làm cho Quyền Giáo Tông màu xanh, còn Hộ Pháp thì màu vàng. Gấm đã bao có điều không tiện vì là quá lòe loẹt, nên để màu vàng hơi lợt, vì màu vàng của Hộ Pháp là đúng theo chơn pháp. Làm liền nghe. Còn cây cờ phủ lên tượng ảnh là đủ.

Ba ngày liền, Chức sắc phải luân phiên đến cầu nguyện tại liên đài cho Hộ Pháp ban điển lành, vì phút lâm chung, Chức sắc khiếm diện.

Em nhớ làm liền kể từ ngày mai, kẻo không kịp giờ.

Bần đạo xin kiếu.

THĂNG.