115.- Phạm Hộ Pháp
ID027372 - Chương : 115.- Phạm Hộ Pháp 🖶 Print this Chương
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Sưu Tập 1946-1956
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

115.- Phạm Hộ Pháp

115. Thánh Thất Kim Biên (Tân Báo Ân Đường), đêm 10-12-Quí Mão (dl 24-1-1964), lúc 21 giờ 40.

PHẠM HỘ PHÁP

Chào chú Đốc và cả thảy mấy con.

Tranh con, con vào phò loan thế cho chú Đốc nghỉ giây lát.

Tranh con, lời con hứa hôm nọ mãi đến hôm nay mới được thực hành. Về với Cô con lúc nầy là phải. Cô con trông đợi mỏi mòn, tội nghiệp thân già mà phải tựa cửa trông con. Bây giờ thì khác hơn thuở nào rồi. Thân hiu quạnh đã làm cho Cô con nhìn chung quanh với tầm mắt bao dung rộng rãi hơn. Thầy cũng mừng cho đó. Bây giờ con là nguồn an ủi duy nhứt, con phải bỏ đi những gì nông nổi từ nhỏ đến giờ, để làm nguồn sống cho Cô con trong những chuỗi ngày già nua lẩm cẩm. Thế sự đối với con là trò đùa, con đã bao lần đùa giỡn với nó và rốt cuộc con cũng không thâu thập được một bài học khả dĩ gọi là đáng giá.

Vậy kể từ nay, bên cạnh có Cô con an ủi, con nên lo tu dưỡng tâm thành để mua chút ít âm đức bằng công quả vô hình, tức là chữ hiếu đó. Đời tư của con không ra gì, bước Đạo cũng chưa đến nơi đến chốn, lỡ dở đời đạo. Hai nẻo con phải tự chọn lấy một, hoặc giả con phải nương đạo để tạo nghiệp nhà, tức là tạo địa vị trong Đạo lẫn thanh thế riêng con. Điều cần yếu là bao lần con chứng kiến oan nghiệt của trò đời mà con vẫn xem thường mà gây hấn.

Thầy biết ý kiến của con cang trực, song tánh dõng cảm ấy nên để dành xài cho phải lúc, đừng bạ đâu nổi nóng lên đó. Như vậy, con dấn mình vào chỗ nguy hại cho chính bản thân và liên lụy đến Cô con nữa.

Thôi, thầy nói sơ đôi điều, con đã đủ sức phán đoán thì nên nghe theo lời thầy tức là con đã làm vừa ý thầy lẫn Cô con đó. Nhắn gởi lời thăm Cô con. Thầy sẽ về trong thời gian sau nầy.

Thôi, con trả cơ lại cho chú Đốc.

TIẾP ĐIỂN:

22 giờ 10 phút.

PHẠM HỘ PHÁP

Chú Đốc, Tranh nó làm lếu như chú đã hiểu tánh tình của nó, song cũng tạm yên, nó về vừa đúng lúc cần cho mụ Tám. Bây giờ sẵn đây, tôi nhờ chú tiếp điển để tôi sắp xếp việc nhà.

Con Hai,

Thầy thấy con mòn mỏi nhớ mong, thầy cảm động lắm, song con cũng nên tự đặt mình vào hoàn cảnh bên Đạo bên hiếu. Con muốn báo hiếu thì thầy không cần giữ con ở lại cho đến ngày về. Còn nếu con nương theo nghiệp Đạo thì phận sự của con vẫn tròn. Nghiệp Đạo không quên công khó nhọc của con. Hai lẽ tùy theo con lựa chọn. Bây giờ thì thầy không quyết định gì hết, tùy ở con đó.

Con Cầm,

Tranh nó về rồi thì nhẹ lo cho con, chỉ còn gia đình của con thì con nên tùy thế sắp xếp cho ôn hòa thuận thảo.

Thuận đã có vợ tức nhiên phải lo bảo thủ gia đình tư của nó. Hòa thì khó tánh, song nó chỉ có bổn phận là đi học. Út đã lớn rồi, phải chỗ nên liệu phương lập gia thất cho nó đi. Châu còn nhỏ thì không nói gì. Cả gia đình của con lục đục nhau mãi, thầy buồn lắm, gia đình hiếm hoi, con nên khéo léo bảo thủ cho còn tình thương của thầy và Cô con hằng mong ước.

Thôi, mỗi đứa đều có số mạng. Thầy thương là chỉ nhắc nhở các con mà thôi. Bây giờ là lúc cần phải đùm bọc lấy nhau, vả lại cũng không còn bao lâu nữa, nên để chút tình lưu luyến những ngày lưu vong nầy.

Việc nhà cửa đất cát, con lo tính cho hợp pháp đi, đừng buông trôi rồi không tiện sau nầy. Việc làm ăn, nếu không có gì cần thiết thì nên thâu hẹp lại kẻo thời cuộc không còn thuận tiện cho các con đâu. Mọi việc nên tính kỹ lưỡng rồi mới làm, song khéo tính hơn là làm bung thùa, các con nên nhớ một điều nầy là nghiệp đời các con có thể gọi là tạm đủ, còn nghiệp Đạo các con đừng quên, vì tuổi các con không chờ các con đâu.

Nghiệp Đạo Thầy đã tạo cốt để cho các con rồi đến đời sau nữa. Các con nên bảo thủ cho riêng mình, tức nhiên là vun bồi cho tổ nghiệp, các con hiểu ý thầy.

Thôi, các con đứng dậy đi, thầy ban ơn cho cả thảy các con lớn nhỏ.

Thầy sẽ hộ trì các con trong bước hành trình Đạo và đời.

Thôi, chú Đốc đi nghỉ, tôi lui.

THĂNG.