35.- Hộ Pháp.

35. Giáo Tông Đường, đêm 6-2-Ất Tỵ (dl 8-3-1965).
Phò loan: Cải Trạng Hợi - Giám Đạo Kiết.
Hầu đàn: Bảo Thế, Tả Phan Quân, Truyền Trạng Hiểu và Quốc.

HỘ PHÁP

Chào Bảo Thế cùng chư hiền đồ.

Cười . . . Bần đạo khen Bảo Thế đó.

Bảo Thế bạch : - . . . . . . . . . . . . . . . .

- Bần đạo đã nghĩ rồi điều đó, hiền hữu lo là phải. Nên nhớ rằng Phước Thiện là cơ quan do Hộ Pháp lập theo Thánh ý của Đức Chí Tôn để cứu thế bằng cách chia đau sớt khổ cùng sanh chúng. Hội Thánh tự làm tự lo để có phương thế giúp khó trợ nghèo.

Bảo Thế bạch : - . . . . . . . . . . . . . . . . .

- Cơ quan nầy để cho hạng dám quên mình lo cho chúng sanh lập vị thiêng liêng, do Thập nhị đẳng cấp nơi bộ Đạo Luật đã ban hành, nhưng tiếc vì thời gian gần đây Chức sắc Cơ quan nầy thăng cấp bất chấp luật lệ, thành thử chúng lập vị rất lẹ. Thánh quyền chưa thấy thực hiện, nên lên nhiều phẩm cao mà không biết phận sự để làm gì. Ôi ! Nạn áo mão !

Hiền hữu, Bần đạo cậy để tâm sắp đặt hầu dìu dẫn giùm họ, nên bảo họ nhớ rằng, nếu họ không biết tôn trọng luật pháp và công tâm bảo thủ sự nghiệp quí báu ấy, nếu Phước Thiện bị nạn loạn lạc tan rã thì sự nghiệp đạo đức của họ cũng tan rã luôn. Đáng thương hại là khi ban sơ phải nhờ bao nhiêu sự hy sinh cả sanh mạng lẫn tài sản của họ mới nên đồ sộ như hôm nay, nếu họ tự kiêu và quá tự ái không tùng theo Hiệp Thiên Đài thì dầu có cố tạo cũng vô ích vì thất nhơn tâm. Hạng hiến thân tan rã, chừng ấy có ăn năn cũng muộn.

Bần đạo cũng không làm sao cứu vớt về chức vị của họ. Hiền hữu nên giao qua Bộ Pháp Chánh minh tra công nghiệp kỹ lưỡng rồi chính mình hiền hữu lấy quyền Chưởng quản Hiệp Thiên Đài quan sát lại, rồi đề nghị lên Bần đạo định, nói về cấp trên đó.

Bảo Thế, Hiền hữu nhận thấy hiển nhiên đại nghiệp Đạo được vững vàng đồ sộ như thế nầy là do nơi quyền Hộ Pháp được lịnh Chí Tôn và sự chỉ dẫn của các Đấng thiêng liêng từ Chơn truyền cho đến Thể pháp, có đủ luật pháp chuẩn thằng, chớ ý riêng của Phạm Công Tắc thì cũng không hơn hiền hữu.

Cười . . . Vậy mà có kẻ nói đại là theo ý riêng của Bần đạo.

Bần đạo nhắc lại, chỉ hiền hữu là người làm chứng nhứt trong lúc Bần đạo còn tại tiền, chỉ hiền hữu biết Bần đạo nhiều hơn hết mà Bần đạo cũng tín nhiệm hơn hết nơi Tòa Thánh.

Ấy vậy, Bần đạo khuyên hiền hữu cố tâm bảo vệ đại nghiệp buổi nầy.

Nghiệp Đạo buổi nầy bị khủng hoảng trầm trọng từ Hiệp Thiên Đài lẫn Cửu Trùng Đài, vẫn thiếu Đại Thiên phong cầm quyền, quan trọng nhứt là bên hành pháp, quá thiếu thốn mà cũng quá bơ thờ. Chẳng lẽ sự tiến triển của Đạo tới đây phải đình trệ sao ?

Hiền hữu nên lập Đại hội đủ các cơ quan để lấy quyết nghị coi thể nào. Trước khi mở Đại hội, hiền hữu triệu tập Hội Thánh Hiệp Thiên Đài tìm giải pháp chung.

À, giải pháp hòa bình còn chờ giá đắt, ấy cũng do tại ách nước.

Đã vậy, buổi đầu chia quốc thể, vì bổn phận của một vị Giáo chủ nền Quốc Đạo Cao Đài nên đứng ra trương cương lĩnh kêu gọi hòa bình hầu thống nhứt sơn hà, ngăn dòng hồng lệ, nhưng nhà cầm quyền hai miền ngoan cố tranh quyền lấn thế, ỷ sức ngoại bang giục tấn lửa binh. Chiến sĩ tiếp tục ăn gan uống huyết lẫn nhau vì mối danh lợi ảo huyền.

Ấy là Thiên cơ đã định. Dầu Bần đạo cố gắng cách nào cũng không qua Thiên điều dĩ định, mới nhận là : Ta muốn vậy mà Trời chẳng vậy.

Bảo Thế nên nhớ :

THI : Quyền uy nhờ bởi giữ chơn truyền,
Chưởng đức dụng hiền mộ Thánh Tiên.
Quản quán chúng sanh tu cội phúc,
Hiệp hào nhân sĩ hưởng tiền duyên.
Thiên môn mở rộng nguyên nhân đến,
Đài nội tuyển thăng Thánh đức lên.
Thừathế chuyển nguy an Thánh địa,
MạngTrời đâu để quỉ hành quyền.

Bần đạo ban ơn tất cả.

THĂNG.

(Bài thi trên, khoán thủ : Quyền Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài Thừa Mạng, Đức Hộ Pháp khen Ngài Bảo Thế đã làm tròn trách nhiệm Quyền Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài).