1. Con người là ai, từ đâu đến ? Sanh ra cõi trần làm chi ?
ID027457 - Chương : 1. Con người là ai, từ đâu đến ? Sanh ra cõi trần làm chi ? 🖶 Print this Chương
Phần : I. Những giới luật căn bản.
Sách : 99 Câu Hỏi Đáp Về Giới Luật Trong Đạo Cao Đài
Tác Giả : Tùng Thiên Từ Bạch Hạc

1. Con người là ai, từ đâu đến ? Sanh ra cõi trần làm chi ?

Xin giải-đáp ba câu hỏi nầy một cách vắn-tắt theo Huyền-Bí-Học.

Con người là ai ?

Theo thế thường thì ai cũng đinh-ninh rằng Xác thân nầy là con người. Nhưng thật ra, ngoài xác thân con người còn có các thể khác như PHÁCH, VÍA, TRÍ... Thân xác đang hiện hữu chỉ là khí-cụ của con người dùng để hoạt-động tại cõi trần trong một kiếp mà thôi. Chơn Linh (thường gọi là Linh hồn) của con người là một Điểm Linh-Quang của Thượng-Đế. Vì thế, con người được xem là con của Trời.

Con người từ đâu đến ?

Con người vốn ở trong tâm của đức Thượng-Đế, từ cõi Đại Niết Bàn xuống thế-gian. Theo giáo lý của Đạo Cao Đài,Khí Hư Vô là chất khí nguyên thủy. Ðức Lão Tử gọi Khí Hư Vô là Ðạo. Khí Hư Vô sanh ra một đấng duy nhứt là Ðức Chí Tôn, ngôi của Ngài là Thái Cực. Thái Cực còn được gọi là Ðại Linh quang, Ðại Hồn của vũ trụ.Thái Cực biến hóa sanh ra Lưỡng Nghi gọi là Dương quang và Âm quang. Ðức Chí Tôn chưởng quản Dương quang, còn Âm quang do Ðức Chí Tôn hóa thân ra làm Phật Mẫu để chưởng quản. Ðức Phật Mẫu cho hai khí Dương quang và Âm quang phối hiệp để tạo thành Càn Khôn Vũ trụ và vạn vật.

Con người sanh ra cõi trần làm chi ?

Con người sanh ra cõi trần đặng học hỏi luật sanh-hóa và luật tiến-hóa, nói một cách khác, là học-hỏi cơ tiến-hóa. Con người phải học-hỏi và kinh-nghiệm từ kiếp nầy qua kiếp kia, từ hành tinh nầy qua hành tinh khác của dãy địa cầu. Tới một ngày kia, khi phá tan được bức màn vô-minh thì con người trở nên trọn sáng trọn lành, thành một vị Siêu-Phàm, người đời gọi là Chơn-tiên. Còn Phật-Giáo gọi là Aseka nghĩa là không còn làm đệ-tử nữa, không còn cái chi học-hỏi tại dãy địa cầu nầy. Sự tiến-hóa sẽ tiếp-tục ở mấy cõi khác, ngoài địa cầu chúng ta.

Đây mới thật là mục-đích sanh-hóa của con người trên cõi trần. Nếu con người sanh ra trên thế chỉ chờ lớn khôn, lập thành danh, có gia-đình và trải qua những chuổi ngày sung-sướng, vui-vẻ, đau-khổ, sầu-muộn rồi chờ ngày “Cát bụi phải trở về với cát bụi” thì cuộc đời không có mục-đích gì cả và kiếp sống rất vô vị.