2. Vì sao phải tu hành? Muốn tu phải làm sao ?
ID027458 - Chương : 2. Vì sao phải tu hành? Muốn tu phải làm sao ? 🖶 Print this Chương
Phần : I. Những giới luật căn bản.
Sách : 99 Câu Hỏi Đáp Về Giới Luật Trong Đạo Cao Đài
Tác Giả : Tùng Thiên Từ Bạch Hạc

2. Vì sao phải tu hành ? Muốn tu phải làm sao ?

Tu là trau-giồi lấy tinh thần mình.

Hành là luyện tập thân mình phải biết tùng phục tinh thần sai khiến mà làm Đạo.

Khi nghe nói tới hai chữ “Tu hành”, nhiều người phát sợ, không muốn cho hai chữ nầy lọt vào tai. Đó là do lầm tưởng rằng: muốn tu thì phải lìa bỏ gia-đình, lánh xa thế tục, ẩn mình vào chốn non cao động cả, hay là vào chùa, vào nhà thờ, Thánh thất sớm mõ, chiều chuông, tụng niệm kệ kinh sống khổ hạnh.

Không phải thế! Từ ngàn xưa, tinh hoa các tôn giáo vẫn gồm trọn vẹn trong 3 câu nầy:

· Làm lành.
· Lánh dữ.
· Rửa lòng cho trong sạch.

Tu là sửa mình cho nên chí Thánh.Chúng ta hãy lo tu thân trước nhứt, rồi lo làm công quả phụng sự xã hội nhân quần, phục hưng tinh thần đạo đức của nhơn-loại. Muốn được vậy, người theo đạo phải:

- Năng học Đạo, nghĩa là tìm hiểu kinh điển cho thông suốt.

- Trau giồi linh tâm tức phải sửa những thói hư tật xấu của mình; thực hành đúng phận sự của một tín đồ bằng cách tuân y những điều mà Hội Thánh buộc.

- Một khuyết điểm trầm trọng làm cho tâm linh không sáng suốt là người tín đồ thường không chịu cúng kiến. Trong những giờ phút trầm tư mặc tưởng trước Thiên Bàn, chơn thần mới quên dần được những tư tưởng trần tục hàng ngày và nhờ điển linh của Thượng Đế ban cho chúng ta cảm thấy tinh thần nhẹ nhàng thơi thới ... Từ đó những tư tưởng thiện, hành động lành mới dễ phát xuất. Phải thực hành mới thấy được sự huyền vi mầu nhiệm, phải đủ tin tưởng nơi Chí Tôn, Phật Mẫu và các Đấng Thiêng Liêng mới hiểu được thế giới vô hình.

Tu là sửa mà sửa cái gì? hành là thực hành thì phải thực hành như thế nào?

Khi máy móc bị hư, chúng ta phải xem nó bị hư ở bộ phận nào trước khi sửa chữa; việc tu hành cũng vậy, phải tìm ra căn nguyên chỗ nào chưa tốt, còn sai với lời dạy của Các Đấng Thiêng liêng thì mình tu sửa để hoàn thiện hơn ngày hôm qua. Dưới đây là những lời giảng của các Đấng Thiêng liêng:

- “Nếu cả thế gian nầy biết tu thì thế gian có lẽ cãi lý Thiên Đình mà làm cho tiêu tai, tiêu nạn đặng, huống lựa mỗi cá nhân biết tu thì là Thiên Đình cầm bộ Nam tào cũng chẳng ích chi. Tu là chi? Tu là trau dồi đức tính cho nên hiền, thuận theo ý Trời đã định trước.”

- “ĐỨC CHÍ TÔN đem đến sự sống để trước mắt nhơn loại, như nhắc nhở họ phải tôn sùng cái sống chung của nhau. Hễ tôn sùng, tức nhiên phải nhìn Ðấng Tạo đoan đã ban cho chúng ta mạng sống, cho ta nhứt ĐIỂM LINH QUANG, mới biết phân biệt Thiện với Ác, Chánh với Tà, để làm biểu hiệu cho con người thức giấc mê, tìm hiểu Chơn lý của sự sống như thế nào, đặng trở lộn lại sống theo tinh thần của Thánh Hiền hay sống theo tánh hung bạo tàn ác của con vật. (Thuyết Ðạo Q. II)

Trong bát hồn vận chuyển, THÚ HỒN tiến lên NHÂN HỒN, con người ngoài xác thân còn có nhứt ĐIỂM LINH QUANG hay còn gọi là Linh Hồn, Phật Tánh, Thiên Tánh vô cùng vi diệu. Chính nhờ có Thiên tánh trong bản thể nên từ sự tu hành, NHÂN HỒN mới tiến lên được THẦN HỒN, THÁNH HỒN, TIÊN HỒN , PHẬT HỒN. Kinh Tắm Thánh dạy rất rõ về vấn đề nầy:

Con người đứng phẩm Tối Linh,
Nửa người, nửa Phật nơi mình Anh Nhi.
(Kinh Tắm Thánh)

Tóm lại: TU = LÀM LÀNH, LÁNH DỮ, THUẬN THEO Ý TRỜI ĐÃ DẠY + PHỤNG SỰ VẠN LINH

CHƠN LINH con người được bao bọc bởi các thể vía, thể phách bên ngoài, sau khi ta mất, các thể này sẽ theo thời gian mà rơi rụng, chỉ còn Chơn linh hay ĐIỂM LINH QUANG về với Đức Chí tôn.

Đồng nhất hóa mình với những hạ thể vốn chỉ tồn tại nhất thời trong một kiếp, thật sự điên rồ và phi lý cũng như đồng nhất hóa mình với quần áo mình mặc.

Thượng Đế ở trong vạn vật, ta không cần phải trèo non lội suối mà tìm Trời, Ngài đã ở trong ta bởi Đức Chí Tôn dạy: "- Thày Ngự trong lòng mỗi chúng sinh, hãy lắng nghe tiếng nói của lương tâm, của Thiên tánh".

Loài người có nơi mặt địa cầu nầy trong khoảng 50 triệu năm mà thôi. Bổn căn của loài người có tánh vật của nó sanh trong vạn vật, cũng như con vật kia vậy; duy trong Tánh Vật của nó, có Ðức Chí Tôn đến định Thiên mạng của nó. Nó có hai phần, hai đặc tánh: Tánh Thú và Tánh Trời.

Bây giờ luận về Tánh thú của nó thì nó cũng như con thú kia vậy. Tánh của nó buộc nó đói phải cần kiếm ăn, lạnh rách phải kiếm mặc, nó khổ nó phải kiếm phương làm cho nó hạnh phúc, nó khó khăn nó phải làm cho nó sung sướng cái phàm nghiệp của nó, thích cái gì phải kiếm phương thế nào làm cho nó thỏa thích, ấy là cái Tánh Thú giục nó vậy.

Ấy vậy làm chủ cái Tánh thú đặng bảo trọng Thiên mạng, tức nhiên phải dồi mài sửa đổi luyện cả tinh thần và hình chất của mình thoát khỏi Tánh thú đặng bảo tồn nhân cách, tức nhiên bảo tồn Thiên Mạng của mình gọi là "TU". Chữ Tu cốt yếu là để trau giồi cho đặng thoát cái Tánh thú, bảo vệ nhân cách của mình đó vậy". (Thuyết Ðạo của Đức Hộ Pháp Quyển V)