II. Vì sao phải giữ ngũ giới và tứ đại điều qui.
ID027465 - Phần : II. Vì sao phải giữ ngũ giới và tứ đại điều qui. 🖶 Print this Phần
Sách : 99 Câu Hỏi Đáp Về Giới Luật Trong Đạo Cao Đài
Tác Giả : Tùng Thiên Từ Bạch Hạc

 

9. Vì sao Ngũ giới cấm là giới luật rất quan trọng cho tín đồ ?

Ngũ Giới Cấm là giới luật rất quan trọng đối với người tu. Không giữ tròn Ngũ Giới Cấm thì không thể đắc đạo được. Ngũ Giới Cấm giúp thể xác tinh khiết; tinh thần thanh thản, tránh bị bấn loạn vì những rối ren, phức tạp của đời sống thế gian.

Ngày nay, khoa học đã chứng minh ăn chay vẫn đầy đủ chất dinh dưỡng, tốt cho sức khỏe và không làm ô nhiễm môi sinh; còn rượu, thuốc lá, chất gây nghiện đều có hại cho sức khỏe. Đó là về phần hữu hình.

Còn về tâm linh, ngũ giới cấm giúp linh hồn chúng ta nhẹ nhàng về mặt nghiệp quả để khỏi phải trầm luân triền miên nơi cõi thế. Bạn có muốn cầu giải thoát? Linh hồn chúng ta cần được nuôi dưỡng bằng nguồn thực phẩm nào? THƯƠNG YÊU và CÔNG CHÁNH là thực phẩm của linh hồn. Bạn không muốn bị ai giết thì bạn đừng giết một ai.

Khi lòng từ bi tỏa sáng, bạn sẽ hiểu rằng trên đường tiến hóa, thú vật là em ta, nhất là loài động vật có vú. Ngày xửa, ngày xưa hồn chúng ta cũng từ THÚ HỒN tiến lên NHÂN HỒN. Muốn tiến lên THẦN, THÁNH, TIÊN, PHẬT HỒN; chúng ta phải có lòng thương yêu vạn vật vì có như thế chúng ta mới hòa nhập với sự sống duy nhất, bao trùm tất cả mọi loài, trong đó có cả thú vật.

Đấng sáng tạo ra Càn khôn vũ trụ và vạn vật chính là Đức Thượng Đế, Đại Từ phụ của chúng sanh. Vì thế, khi dạy bảo chúng ta, các Đấng Thiêng liêng vẫn thường xưng là Anh, Chị lớn và gọi chúng ta là các em nhỏ.

 

10. Giới, đường tới thiên đàng ?

Đúng vậy! chúng ta tin tưởng điều đó vì các vị giáo chủ của các tôn giáo lớn đều khuyên dạy về giới. Giới là nền tảng căn bản để người tín đồ biết làm lành, lánh dữ.

Vui nhận trả quả cũ và không tạo nghiệp mới. Đó là điều kiện thiết yếu để được giải thoát khỏi luật Luân-hồi, luật Nhân-quả của Thiên điều. Muốn tiến xa trên con đường tâm linh, phải giữ giới; giống như muốn xây nhà cao tầng, phải lo đấp nền cho vững chắc.

Đức Phật Thích Ca đã dạy ngài A Nan: khi Phật còn tại thế, thì kính Phật làm Thầy. Khi Phật tịch diệt, thì lấy GIỚI làm Thầy. Thiên Chúa cũng ban cho Thánh Moise mười điều răn để dạy cho dân chúng từ thế kỷ 13 trước công nguyên.

Đối với người muốn tu thì bốn giới đầu giữ không khó. Nhưng giới thứ năm về LỜI NÓI thì dễ sai phạm. Chẳng những “không nói láo, không nói thêu dệt thêm bớt, không nói đâm thọc, không nói lời độc ác” mà còn phải thiện ngôn, gìn giữ ý nghiệp.

Vọng ngữ là ma chướng trên đường tu. Có người thấy ai, thấy việc gì cũng phê phán! Có thể mục đích chỉ muốn khoe khoang cái hay, cái giỏi của mình; nhưng cũng có thể vì tánh ganh tị còn ẩn trong lòng khi thấy ai tài, ai giàu, ai đẹp, ai chức lớn hơn mình. Ma, Phật đều ở trong tâm ta, hãy để cho tâm Phật phát triển lấn át tâm Ma. Đức Chí Tôn đã dạy:

Nho nhã con tua tập tánh tình,
Ở đời đừng tưởng một mình lanh.
Một câu thất đức thiên niên đọa,
Nhiều nỗi trầm luân bởi ngọn ngành.

 

11. Thánh giáo dạy về giới thứ nhứt: Bất sát sanh ?

“- Thầy đã nói với các con rằng: Khi chưa có chi trong càn-khôn Thế-Giới thì khí Hư-Vô sanh ra có một Thầy và ngôi của Thầy là Thái-Cực. Thầy phân Thái-Cực ra Lưỡng-Nghi, Lưỡng-Nghi phân ra Tứ-Tượng, Tứ-Tượng biến Bát-Quái, Bát-quái biến-hóa vô cùng, mới lập ra Càn-Khôn Thế-Giới. Thầy lại phân tánh Thầy mà sanh ra vạn-vật là: vật-chất, thảo-mộc, côn-trùng, thú-cầm, gọi là chúng-sanh.

Các con đủ hiểu rằng: Chi-chi hữu-sanh cũng do bởi chơn-linh Thầy mà ra, hễ có sống, ắt có Thầy. Thầy là cha của sự-sống, vì vậy mà lòng háo-sanh của Thầy không cùng tận. Cái sống của cả chúng-sanh, Thầy phân-phát khắp Càn-Khôn Thế-Giới, chẳng khác nào như một nhành hoa trong cội, nó phải đủ ngày giờ Thầy nhứt định mới trổ bông và sanh trái đặng trồng nữa, biến hóa ra thêm; nếu như ai bẻ hoa ấy nửa chừng thì là sát một kiếp sanh không cho biến-hóa.

Mỗi mạng sống đều hữu căn hữu kiếp, dầu nguyên-sanh hay hóa-sanh cũng vậy, đến thế nầy lâu mau đều định trước, nếu ai giết mạng sống, đều chịu quả-báo không sai; biết đâu là cái kiếp sanh ấy chẳng phải là Tiên, Phật bị đọa luân-hồi mà ra đến đỗi ấy. Cái mạng sống là Thầy, mà giết Thầy thì không phải dễ, các con gắng dạy nhơn sanh điều ấy".

Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc dạy: “- Nếu ta thấy được cõi hư-linh kia cái tinh của các vạn-loại bị giết chóc một cách tàn nhẫn, bởi loài người kết oán thù thâm với nó, chực chờ thù ghét vì vậy mà nó có vay trả luân-hồi mãi mãi đọa đày bất-năng thoát tục. Mong sao chúng ta từ đây phải biết trọng lấy lẽ ấy mà luyện đệ nhị xác thân cho đủ đầy sự tinh khiết, là phải thương loài vật, phải thương tất cả để chấm dứt cái oan-nghiệt ấy mà truyền bá cái huờn thuốc linh-đơn nầy là đạo-đức của Chí-Tôn, để cứu vớt quần-sanh thoát vòng đọa lạc.” (Đền Thánh, Rằm tháng 2 Đinh-Hợi -1947)

 

12. Thánh giáo dạy về giới thứ hai: Bất du đạo.

“Ôi! Thầy sanh các con thì phải yêu-trọng các con chẳng cùng, mà Thầy cho các con đến Thế-giới nầy với một thánh-thể thiêng-liêng, y như hình ảnh của Thầy, không ăn mà sống, không mặc mà lành, các con lại không chịu, nghe điều cám-dỗ mê-luyến hồng-trần, ăn cho phải bị đọa, dâm cho phải bị đày, nên chịu nạn áo cơm, dục quyền cầu lợi".

 

13. Thánh giáo dạy về giới thứ ba: Bất tà dâm.

“Vì sao "tà-dâm" là trọng tội? Phàm xác thân con người tuy mắt phàm coi thân hình như một, chớ kỳ trung nơi bổn thân vốn một khối chất-chứa vàn-vàn, muôn-muôn, sanh-vật. Những sanh-vật ấy cấu-kết nhau mà thành khối vật-chất có tánh-linh, vì vật-chất nuôi-nấng nó cũng đều là sanh vật, tỷ như: rau, cỏ, cây, trái, lúa gạo, mọi lương-vật đều cũng có chất sanh. Nếu không có chất sanh, thì thế nào tươi-tắn đặng mà chứa sự sống, như nó khô-rũ thì là nó chết, mà các con nào ăn vật khô héo bao giờ. Còn như nhờ lửa mà nấu thì là phương-pháp tẩy trược đó thôi, chớ sanh-vật bị nấu chưa hề phải chết.

Các vật-thực vào tỳ-vị lại biến ra khí, khí mới biến ra huyết, chẳng cần nói, các con cũng biết cái chơn-linh khí-huyết là thế nào? Nó có thể hườn ra nhơn-hình mới có sanh sanh, tử tử của kiếp nhơn-loại. Vì vậy mà một giọt máu là một khối chơn-linh, như các con dâm quá độ, thì sát mạng chơn-linh ấy. Khi các con thoát xác, thì nó đến tại Nghiệt-Cảnh-Ðài mà kiện các con, các con chẳng hề chội tội đặng. Phải giữ-gìn giới-cấm ấy cho lắm.

 

14. Thánh giáo dạy về giới thứ tư: Bất ẩm tửu.

Vì sao phải "Giới-tửu ? Thầy đã dạy rằng: "- Thân-thể con người là một khối chơn-linh cấu-kết, những chơn-linh ấy là đều hằng-sống, phải hiểu rằng: ngũ-tạng, lục-phủ, cũng là khối sinh-vật mà thành ra, nhưng phận-sự chúng nó làm, thảng hiểu biết hay không hiểu biết, đều do mạng lịnh Thầy đã phán dạy.

Vậy Thầy lấy hình-chất xác phàm các con mà giảng dạy, trước Thầy nói vì cớ nào rượu làm hại cho thân-thể con người về phần xác. Hình-chất con người vẫn là thú, phải ăn uống mới nuôi sự sống, như rượu vào tỳ-vị, nó chạy vào ngũ-tạng lục-phủ hết, thì trái tim con người chẳng khác nào như cái máy chánh để trữ sự sống cũng phải bị thâm-nhập vào làm cho sự lao-động, quá chừng-đỗi thiên-nhiên đã định, thối-thúc huyết-mạch phải vận-động một cách vô chừng, mà làm cho sanh-khí nơi phổi chẳng đủ ngày giờ nhuận huyết tinh sạch cho đặng.

Trược huyết ấy thối lại cùng trong thân-thể, để vật-chất ô-trược vào trong sanh-vật, mỗi khối ăn nhằm phải bịnh, một ngày thêm một chút, hết cường-tráng, cốt-tủy lần-lần phải chết, thì thân-thể các con phải chết. Nhiều kẻ phải bị chết nửa thân mình vì rượu, nên ra đến đỗi.

Thầy dạy về cái hại của phần hồn các con: Thầy nói cái chơn-thần là nhị xác-thân các con, là khí-chất (le sperme), nó bao-bọc thân-thể các con như khuôn bọc vậy, nơi trung-tim của nó là óc, nơi cửa xuất nhập của nó là mỏ ác, gọi tiếng chữ là Vi-Hộ, nơi ấy Hộ-Pháp hằng đứng mà gìn-giữ chơn-linh các con. Khi luyện thành Ðạo đặng hiệp một với khí, rồi mới đưa thấu đến chơn-thần, hiệp một mà siêu phàm nhập thánh. Vậy thì óc là nguồn cội của khí, mà óc cũng bị huyết vận-động vô chừng, làm cho đến đỗi loạn tán đi, thì chơn-thần thế nào đặng an-tịnh điều khiển, thân-thể phải ra ngây-dại, trở lại chất thú-hình, mất phẩm nhơn-loại rồi, còn mong chi đặng phẩm Thần, Thánh, Tiên, Phật. Lại nữa buổi loạn thần ấy để cửa trống cho tà-mị xung-đột vào, giục các con làm việc tội-tình mà phải chịu phận luân-hồi muôn kiếp. Vậy Thầy cấm các con uống rượu, nghe à!”

 

15. Thánh giáo dạy về giới thứ năm: Bất vọng ngữ ?

“Vì sao cấm Vọng-Ngữ ? Thầy đã nói rằng: nơi thân phàm các con, mỗi đứa Thầy đều cho một chơn-linh gìn-giữ cái chơn-mạng sanh-tồn. Thầy tưởng chẳng cần nói, các con cũng hiểu rõ rằng: đấng chơn-linh ấy vốn vô-tư, mà lại đặng phép giao-thông cùng cả chư Thần, Thánh, Tiên, Phật và các Ðấng trọn-lành nơi Ngọc Hư Cung, nhứt-nhứt điều lành và việc dữ đều ghi chép không sai, đặng dâng vào Tòa phán-xét, bởi vậy nên một mảy không qua, dữ lành đều có trả. Lại nữa, các chơn-linh ấy, tánh Thánh nơi mình đã chẳng phải giữ-gìn các con mà thôi, mà còn dạy-dỗ các con, thường nghe đời gọi là "lộn lương-tâm" là đó.

Bởi vậy chư Hiền, chư Thánh Nho nói rằng: "Khi nhơn tức khi tâm". Như các con nói dối, trước chưa dối với người, thì các con đã nói dối với lương-tâm, tức là chơn-linh. Thầy đã nói chơn-linh ấy đem nạp vào Tòa phán-xét từ lời nói của các con, dầu những lời nói ấy không thiệt hành mặc dầu, chớ tội hình cũng đồng một thể. Nơi Tòa phán-xét, chẳng một lời nói vô-ích mà bỏ, nên Thầy dạy các con phải cẩn-ngôn, cẩn-hạnh, thà là các con làm tội mà chịu tội cho đành, hơn là các con nói tội mà phải mang trọng hình đồng thể.”

 

16. Sự khác biệt giữa thiên vị và quỷ vị ở cõi vô hình ?

Đức Chí tôn dạy: Một sự các con chưa hề biết đến, đặng hiểu Ðạo quí trọng là dường nào, lo tu tâm dưỡng tánh. Các con đã sanh ra tại thế nầy, ở tại thế nầy, chịu khổ não tại thế nầy, rồi chết cũng tại thế nầy. Thầy hỏi: Các con chết rồi các con ra thể nào? Các con đi đâu?

Chẳng một đứa hiểu đặng cơ mầu nhiệm ấy. Thầy dạy: Cả kiếp luân hồi thay đổi từ trong nơi vật chất mà ra thảo mộc, từ thảo mộc đến thú cầm, loài người phải chịu chuyển kiếp ngàn ngàn, muôn muôn lần, mới đến Ðịa vị nhơn phẩm. Nhơn phẩm trên thế nầy lại còn chia ra phẩm giá mỗi hạng. Ðứng bậc Ðế-Vương nơi trái địa cầu nầy, chưa đặng vào bực chót của Ðịa-cầu 67, trong Ðịa-cầu 67, nhơn loại cũng phân ra đẳng cấp dường ấy.

Cái quý trọng cuả mỗi địa cầu càng tăng thêm hoài, cho tới Ðệ nhứt cầu, Tam Thiên Thế Giái; qua khỏi Tam Thiên Thế Giái mới đến Tứ Ðại Bộ Châu, qua Tứ Ðại Bộ Châu mới vào đặng Tam Thập Lục Thiên; vào Tam Thập Lục Thiên rồi phải chuyển kiếp tu hành nữa, mới đặng lên đến Bạch Ngọc Kinh, là nơi Ðạo Phật gọi là Niết Bàn đó vậy.

Các con coi đó thì đủ hiểu các phẩm trật các con nó nhiều là dường nào; song ấy là phẩm trật Thiên Vị. Còn phẩm trật Quỉ vị cũng như thế ấy; nó cũng noi chước Thiên Cung mà lập thành Quỉ vị, cũng đủ các ngôi, các phẩm đặng đầy đọa các con, hành hài các con, xử trị cá con.

Cái quyền hành lớn lao ấy, do Thầy ban cho nó nên đặng quyền cám dỗ các con, xúi biểu các con, giành giựt các con, mà làm tay chân bộ hạ trong vòng tôi tớ nó.

Thầy đã thường nói: hai đầu cân không song bằng thì tiếng cân chưa đúng lý. Luật công bình Thiêng Liêng buộc phải vậy. Thầy lắm phen phải bị mất, bị giựt con cái của Thầy vì chúng nó. Thầy đã chỉ rõ hai nẽo tà chánh, sang hèn rồi, vậy Thầy cũng chỉ phương hướng cho các con đi khỏi lầm lạc.

Các con hiểu rằng: trong Tam Thiên Thế Giái còn có Quỉ mị chuyển kiếp ở lộn cùng các con thay, huống lựa là "Thất Thập Nhị Ðịa" nầy, sao không có cho đặng? Hại thay! Lũ quỉ là phần nhiều; nó bày bố ra mỗi nơi một giả cuộc, mà dỗ dành các con. Vì vậy, Thầy đã nói tiên tri rằng: Thầy đã thả một lũ hổ lang ở lộn cùng các con, lại hàng ngày xúi biểu chúng nó cắn xé các con, song Thầy cho các con mặc một bộ thiết giáp, chúng nó chẳng hề thấy đặng là đạo-đức của các con.

Ấy vậy Ðạo-Ðức các con là phương pháp khử trừ quỉ mị lại cũng là phương pháp dìu dắt các con trở lại cùng Thầy. Các con không đạo, thì là tôi tớ quỉ mị. Thầy đã nói Ðạo-Ðức cũng như một cái thang vô ngằn, bắc cho các con leo đến phẩm vị tối cao, tối trọng là ngang bực cùng Thầy, hay là Thầy còn hạ mình cho các con cao hơn nữa.

Vậy Thầy lại dặn các con: nếu kẻ không tu, làm đủ phận người, công-bình, chánh-trực, khi hồn xuất ra khỏi xác thì cứ theo đẳng cấp gần trên mà luân hồi lại nữa thì biết chừng nào đặng hội hiệp cùng Thầy? Nên Thầy cho một quyền rộng rãi cho cả nhơn-loại Càn-Khôn Thế- Giái, nếu biết ngộ kiếp một đời tu, đủ trở về cùng Thầy đặng; mà... hại thay!... mắt Thầy chưa đặng hữu hạnh hoan lạc, thấy đặng kẻ ấy. Vậy Thầy dặn: Ðạo là nơi các con nên quý trọng đó vậy. (19.12.1926 - 15.11. Bính Dần)

 

17. Chết không phải là hết sao ? Hồn sẽ đi đâu, về đâu ?

Con người sinh ra trên mặt đất lớn lên già rồi chết, đó là định luật chung của Tạo Hóa, những tài sản, của cải, gia tài đều phải bỏ lại cho thế gian và cái chết người đời thường nhầm lẫn là hết. Sự thật không phải vậy.

Nơi con người chúng ta có ba phần: xác thịt, đệ nhị xác thân và chơn linh. Con người gọi là chết khi đệ nhị xác thân và chơn linh cùng một lúc rời khỏi xác thịt mang theo những tư tưởng lành dữ trong suốt kiếp sanh của mình. Từ đây đệ nhị xác thân và chơn linh vẫn còn tiếp tục hoạt động dù không có xác thịt hữu hình, nó vẫn hoạt động, nó vẫn sống dưới hình thức tư tưởng và những tư tưởng nầy tiếp nối tư tưởng hàng ngày của chúng ta khi còn ở thế. Thường thường sau khi rời khỏi thể xác thì cái phần còn lại thường gọi là chơn thần của chúng ta có hai con đường phải theo:

- Một là nhập vào cõi Niết Bàn tức là trở về nơi quê hương thật sự của chơn linh của chúng ta, trở về với Thượng Đế mà không bị một trở ngại nào. Đó là trường hợp của những kẻ đắc Đạo.

- Hai là phải dừng chơn ở một nơi trung gian trên con đường về tới Thiên Đàng, gọi là Phong đô hay Âm quang địa phủ, địa ngục, Diêm đình. Chơn thần dừng chân nơi đây lâu hay mau tùy theo tội tình quả kiếp của mình để giải thần định trí nghĩa là chờ cho đến lúc quên hết những tư tưởng và hình ảnh xấu xa của tội lỗi mà mình đã nghĩ đến hoặc đã làm khi còn sanh tiền.

Những sự đau khổ, sợ hãi, hối hận triền miên đến với chơn thần, kèm theo những hình ảnh đau thương mà mình đã gây ra cho kẻ khác khi còn sống từ từ hiện ra trước mắt y như một cuồn phim của kẻ vô hình nào đó đã lén quay tất cả hành vi, tư tưởng dù thầm lén của chúng ta trong suốt cuộc sống. Đại khái nó giống như hình phạt của lương tâm khi chúng ta làm điều lỗi và biết ăn năn khi còn ở thế, nhưng cường độ đau khổ mạnh hơn gấp trăm ngàn lần.

Cho đến khi thần an trí định nghĩa là "phạt xong" thì chơn thần mới được phép ruổi dong trên con đường thiêng liêng hằng sống để trở về cùng Thượng Đế và định cho mình lộ trình sắp tới phải đi về đâu để học hỏi thêm trong vũ trụ nầy, thường thường phải chuyển kiếp đầu thai.