77. Ăn năn, sám hối có chuộc tội được không ?
ID027546 - Chương : 77. Ăn năn, sám hối có chuộc tội được không ? 🖶 Print this Chương
Phần : IV. Giới luật dành cho phẩm thượng thừa
Sách : 99 Câu Hỏi Đáp Về Giới Luật Trong Đạo Cao Đài
Tác Giả : Tùng Thiên Từ Bạch Hạc

77. Ăn năn, sám hối có chuộc tội được không ?

Ăn năn là hành động biết xét mình, thấy được lỗi mà mình đã làm. Hối cải hoặc Ăn năn là sự thay đổi trong tư tưởng và hành động nhằm chỉnh sửa sự sai trái để được tha thứ. Trong tôn giáo, hối cải thường được xem là sự xưng tội trước Thiên Chúa, từ bỏ tội lỗi nghịch cùng Ngài, và dứt khoát theo đuổi nếp sống mới phù hợp với lề luật tôn giáo.

Hối cải bao hàm sự xưng nhận tội lỗi, cam kết hoặc quyết tâm không tái phạm, và nỗ lực bồi thường thiệt hại.

Sám hối là một từ kép, gồm một phần là tiếng Phạn, một phần là tiếng Trung Hoa: Từ Sám trong Phạn ngữ (Sanskrit) được gọi là Ksamayati, tiếng Anh dịch là repentance. “Sám” nghĩa là khoan thứ hoặc xin được khoan thứ. Hối 悔 có bộ tâm忄và chữ mỗi 每, chữ mỗi dùng cho phát âm, nghĩa là tiếc điều lỗi trước (do bởi từ trong lòng hối hận những lời nói hay việc làm có thiếu sót, nên có bộ tâm.

Sám hối là tự mình ăn năn, hổ thẹn những lỗi lầm trước đây đã tạo, nguyện sửa đổi không dám tái phạm những lỗi lầm đó nữa

Làm lễ sám hối, chúng ta mong trừ được các tội đã tạo từ trước. Nếu theo đúng luật nhân quả nghiệp báo thì một khi đã gây tội lỗi, gieo nhân ác thì phải chịu quả báo ác, không sao tránh khỏi, ví như trồng ớt được ớt, trồng cam được cam, luật nhân quả tác động như bóng theo hình, như vậy thì lễ sám hối có thể sửa đổi luật nhân quả không ?

Theo Kinh Thánh Hêbrơ (Cựu Ước), sự hối cải dẫn đến sự cứu rỗi. Trong một số trường hợp, nhờ ăn năn tội lỗi của mình mà các cá nhân hoặc một dân tộc được tránh khỏi sự trừng phạt của Thiên Chúa. Kinh Sám hối có câu:

Quấy rồi phải biết ăn năn,
Ở cho nhân hậu chế răn lòng tà.

Ăn năn sám hối không chỉ là hối tiếc trước một việc làm sai trái đã qua mà chủ yếu là thấy sai để sửa sai. Ai sinh ra ở trên đời cũng có sai lầm, không trừ một ai, chỉ có điều là có những người không có khả năng thấy được sai lầm, thậm chí còn cho rằng mình không thể phạm sai lầm hoặc đã thấy mình sai lầm nhưng không chịu thừa nhận; hoặc có thừa nhận nhưng không chịu sửa chữa, hoặc có sửa chữa thì cũng không quyết tâm sửa chữa đến cùng.

Từ xưa, các bậc minh triết đã cho rằng, việc thấy được sai lầm của bản thân mình, có dũng khí để công khai thừa nhận và có quyết tâm sửa chữa những sai lầm, đó là dấu chỉ một con người chân chính, trung thưc, đáng cho mọi người tin cậy và kính trọng.

Trong thâm sâu của cõi lòng, trong nội tâm, chúng ta thấy mình có tội, nhận ra tội lỗi của mình. Chúng ta phán xét chính mình, nhận điều lỗi mình đã làm và hối hận, ray rứt vì những điều sai trái mình đã làm. Sự đau buồn này là một liều thuốc đắng, chữa lành cho vết thương tội lỗi. Sự ăn năn phản tỉnh của một con người sau khi đã lỡ làm điều xấu, sẽ làm cho người đó trở nên tốt hơn, sâu sắc hơn.

Ví dụ: biết tham ô là sai trái thì tiền bạc phải sổ sách phân minh. Biết phàm phong là sai trái thì mình đừng tham gia; nếu lỡ dự vào phải gửi chức lại.

Chúng ta thú nhận tội lỗi và xin Đức Chí Tôn tha thứ. Nguyện sống khác đi, không làm điều xấu nữa; dứt khoát với tình trạng tội lỗi mà mình đang mắc phải. Giai đoạn này rất khó và đòi hỏi sự chiến đấu với chính mình, và sự chiến thắng, làm chủ được chính mình.

Người đời đa số có tội lỗi tìm mọi cách khéo léo che giấu cho người khác đừng thấy lỗi mình, nhưng người tu hành nếu có lỗi phải biết can đảm nhận chịu để sám hối. Biết lỗi rồi ăn năn hổ thẹn quyết tâm chừa cải để khỏi phạm lại lần thứ hai, đó là con đường của bậc Hiền, Thánh.

Căn bản của sự tu hành là sửa đổi điều xấu thành tốt, điều dở thành hay. Người biết sám hối, là biết tu, ngược lại có lỗi mà không biết sám hối sửa đổi thì dù có mang áo mão kẻ ấy cũng chưa biết tu. Không phải tụng vài biến kinh sám hối chiếu lệ, mà phải sám hối với một tâm chí thành, xấu hổ vì những lỗi đã làm. điều quan trọng là cương quyết không tái phạm, lại còn biết làm công quả để chuộc lỗi thì chắc chắn chúng ta sẽ tiến nhanh trên con đường tâm linh.

Đức Hộ-Pháp dạy: “Biết ăn năn tự hối, cầu khẩn Chí-Tôn độ rỗi, lánh xa được cửa Âm Quang, lại còn hưởng được nhiều ân huệ siêu thoát: Vậy thì ai là người thất thệ với Chí-Tôn thì phải sớm thức tỉnh tâm hồn, ăn-năn sám hối cầu xin Đại-Từ Phụ cùng các Đấng Thiêng Liêng Từ bi ân xá tội-lỗi tiền khiên thì họa may đặng chung hưởng ân huệ của Chí-Tôn ban cho sau này”. (ngày 15-9 Bính-Tuất 1946)

Kinh Cầu hồn khi hấp hối có câu:

Ăn năn sám hối tội tình,
Xét câu Minh thệ gởi mình cõi thăng.