2. Đệ Nhứt xác thân
ID027574 - Chương : 2. Đệ Nhứt xác thân 🖶 Print this Chương
Sách : Luật Tam Thể
Tác Giả : Đức Thượng Phẩm CAO QUỲNH CƯ (1888-1929)

2. Đệ Nhứt xác thân

2. Đêm 5 tháng 8 Canh-Dần.
Phò-Loan: Luật-sự Khỏe, Khen.

Cao Thượng-Phẩm


Bần Đạo chào các em.

Bần Đạo chào các em nam nử.

Hôm nay Bần Đạo chỉ dạy các em về Tam-Thể xác thân con người. Đêm trước Bần Đạo đã có giảng rồi, nhưng vì đến thời cúng mà Bần Đạo phải ngưng bút, thành ra không hết ý nghĩa của nó. Vậy nay Bần Đạo xin tiếp thêm cho các em hiểu rõ.

Về Tam-Thể xác thân của con người, Bần Đạo đã giãng riêng từ bãn chất của nó, cho các em hiểu rồi. Nay Bần Đạo nói về sở dụng Thiêng-Liêng của nó.

Đệ Nhứt xác thân cũng như con vật, do khí bẫm của cha mẹ mà biến thành. Nó thuộc về hữu-hình, luôn luôn chịu ảnh-hưởng của ngoại vật, hơn là ảnh-hưởng của tinh-thần. Nếu nó chẳng chịu sự kềm thúc của linh-hồn, là Đệ Tam xác thân thì cũng như con vật mà không có người cầm cương. Nếu con vật mà không có người cầm cương gìn-giữ nó thì các em tưởng coi con vật ấy nó phải thế nào?

Luật-Sự Khen và Khỏe bạch: – Dạ, sẽ trở nên buông lung.

– Phải đó, bởi lẽ ấy mà những người tu cần phải thắng những cái dục vọng của Đệ Nhứt xác thân. Đệ nhứt xác thân rất có ích cho toàn thể con người. Nhưng nếu chẳng thắng đặng những điều dục vọng của nó, thì cũng rất có hại cho con người chẳng ít.

Luật-Sự Hưỡng bạch: – Thưa Đức Ngài, thân thể con người do những tế-bào cấu tạo thành hình, nó là chất sanh. Một khi con người bỏ xác cho đất thì chất sanh ấy đi đâu? Chẳng lẽ mất luôn, hoặc nó đi theo Đệ Nhị và Đệ Tam xác thân?

– Đó là một việc mà Bần Đạo cần phải giải rõ cho các em được tận hiểu, để có dịp đi truyền Đạo sau nầy.

Trong Đệ Nhứt xác thân đã có ngũ-quan, biết xúc động; và các tế-bào để cho Đệ Nhứt xác thân cử động, đi đứng, làm cho con người có cái sống thực-tế theo con mắt thấy hằng ngày của loài người đó. Nhưng đến khi mà người ta gọi là chết thì Đệ Nhứt xác thân phải ra thế nào? Không lẽ nó bị tiêu diệt? Vì nó đã có cái sống sẵn trong bãn-thể của nó. Như vậy thì cái xác chết nó đi đâu, hay cũng bị tiêu tan dưới nắm mồ, mà người ta gọi là nơi an nghỉ ngàn thu của con người. Nó thuộc về Bí-Pháp, để Bần Đạo nói rõ trong mấy câu hỏi đó.

Đã nói rằng Đệ Nhứt xác thân nó không chết mà tại sao con người chẳng còn cữ-động được, và phải để cho người khác chôn cái xác dưới nấm mồ. Ấy là nó phải chịu luật tiến hóa của Tạo-Đoan, thay cũ đổi mới, để cho Đệ Nhứt xác thân trở nên đẹp-đẽ đặng phù hạp với Linh-Quang sáng-suốt của Đức Chí Tôn ban cho nơi mặt thế nầy, để thay thế cho ngài đặng bảo-vệ cơ sanh-hóa của Ngài cho được tồn-tại.

Như trước kia, con người mới được sanh ra thì thân thể xấu xa, ăn lông ở lổ, chẳng khác chi hình tượng con vật. Với thân hình ấy, mặc dầu Đức Chí Tôn đã ban cho một Chơn Linh Thánh-Đức cũng khó mà tạo nên một xã-hội văn-minh hay cơ-khí được. Lúc đầu loài người có rất ít, có thể sống trong hang, hoặc ở kẹt đá được.

Chớ như ngày nay, nhân-loại đã nhiều, cần phải lấp sông, phá rừng, trang bằng chơn núi mà ở chưa đủ thay, nên phải có sự thay đổi xác thân để cho con người học hỏi, cho tinh-vi, và đoạt được cơ sanh hoá của Tạo-Đoan, thì con người càng ngày mới khai thác những nơi hầm mỏ, và rừng rú mà tổ-chức một xã-hội văn-minh.

Cách ăn, thói ở cũng đoan trang hơn khi xưa và nhơn-loại tìm được cơ bí-mật của Tạo-Đoan, mà làm nên những máy móc để thay thế cho sức người, sự giao-thông giữa xứ nầy đến xứ khác, từ xưa hẵn là không phương thế đi được. Phải cũng nhờ khoa-học mà đặng như thế. Rồi lần hồi, loài người sẽ đoạt đặng cả sự bí-mật của Tạo-Đoan mà thay thế cho Đức Chí Tôn làm chủ cơ sanh-hóa của Ngài.

Đệ Nhứt xác thân phải bị luật thay đổi, chớ không phải chết đâu. Khi xác thân nầy bị luật thay đổi của Tạo-Đoan thì nó không khi nào còn hườn hình lại được với Đệ Nhị xác thân và Đệ Tam xác thân theo em nói, mà nó phải lộn với đất để nuôi những chất sanh như là thảo mộc, rồi từ thảo-mộc sẽ nuôi đến thú cầm, rồi cũng từ thú cầm, nó lại nuôi cho loài người, cũng như người ta bón phân đó. Nó vẫn ở lộn cùng đất mà thôi, chớ không thể bay đi đâu được.

Đã nói rằng xác thân nó lộn với đất, thì lẽ dĩ-nhiên đó là đất rồi. Cái xác nào cũng phải biến thành đất cả. Chỉ có lâu hay mau do sự chôn cất nó kín hay hở, hoặc chắc hay không chắc đó thôi.

Đã nói rằng ở mặt thế nầy không chi là bền cả, vì nó do vật-chất biến sanh, thì phải chịu luật tiêu diệt hay là luật thay đổi của Tạo-Đoan. Đến như sắt hoặc đá, chắc là bao, nhưng nó còn có giới hạn thời-gian mà tiêu mòn.

Để kết-luận về Đệ Nhứt xác thân, Bần Đạo cho các em hiểu rằng mỗi sự gì ở thế, cũng không bền-bĩ cả. Nó phải chịu luật thay đổi, hay luật luân hồi tùy theo vật hay người. Luật thay đổi và luật luân hồi rất có ích cho cơ sanh hóa của Tạo-Đoan, vì mỗi lần thay đổi hoặc luân chuyển, là mỗi lần tiến-hóa cao lên.

Nên luận về Bí-Pháp, thì không có gì là mất hay chết cả. Bởi trong cái chết nó có ảnh-hưởng cho cái sống; và trong cái mất, nó có ảnh-hưởng cho cái còn. Vậy cho nên Đệ Nhứt xác thân phải chịu luật thay đổi mà người ta gọi là chết đó. Nó không phải là mất, mà nó còn mãi với vạn-vật.

Bần Đạo xin kiếu.


Phần bổ-túc: Trong bài Thuyết-Đạo của Đức Hộ-Pháp đêm 14 tháng 3 năm Kỷ-Sửu (1949) về “Con Đường Thiêng-Liêng Hằng Sống” có đoạn:

Đức Chí Tôn ban cho mỗi kiếp sống chúng ta có một lần chết. Mỗi cái chết có cái tử-khí, tử-khí ấy là một khối đặng làm “Tòa sen” cho chúng ta, tức nhiên định-vị cho chúng ta đó vậy.