3. Đệ Nhị xác thân
ID027575 - Chương : 3. Đệ Nhị xác thân 🖶 Print this Chương
Sách : Luật Tam Thể
Tác Giả : Đức Thượng Phẩm CAO QUỲNH CƯ (1888-1929)

3. Đệ Nhị xác thân

3. Đêm 7 tháng 8 Canh-Dần (dl 18-9-1950).
Phò-Loan: Luật-sự Nhung, Khen.
Hầu-Đàn: Thừa-Sử Hải; Truyền-Trạng Phước, Luật-sự Khỏe, Ảnh, Hưỡng, Khoe, Cô Thư-Ký Ngôn.

Cao Thượng-Phẩm


Bần Đạo chào các em nam nữ.

Hôm nay Bần Đạo giải tiếp về Đệ Nhị xác thân.

Đệ Nhị xác thân mà chúng ta thường gọi cái vía, tức là bãn-năng của chúng ta đó. Bãn-năng ấy là Chơn Thần, mà chủ của nó tức nhiên là Phật Mẫu.

Chơn Thần là một thể vô hình bất tiêu, bất diệt, luôn luôn tiến-hóa hay ngưng trệ, do mỗi lần tái kiếp được dày công hay đắc tội. Nói cho rõ hơn nữa, thì nó là lục-dục thất-tình đó. Vậy khi lục-dục thất-tình được điều-độ, là nhờ Đệ Tam xác thân điều khiển nổi, bằng không, thì nó vì Đệ Nhứt xác thân, tức là hình vật sai biểu theo bãn-chất của nó.

Vậy Đệ Nhị xác thân là hình bóng đi lập công, bồi đức. Thoảng như nó trọn nghe lời của Đệ Tam xác thân thì được trọn lành mà về cõi Thiêng Liêng Hằng Sống, mà chúng ta gọi là đắc-quả. Còn nương theo thú chất hình vật là Đệ Nhứt xác thân, là phải luân-hồi chuyển kiếp mãi mãi, chúng ta thường nói là bị đọa đó.

Mỗi khi bị đọa thì tùy theo sở năng của kiếp vừa qua mà biến hình; hoặc giả lơ lững ở chốn không trung, nơi mà các điễn giao hợp, chờ cho đến đúng thời hay đúng hạn, để mà thăng lên hay giáng xuống. Vì thế người trần hay gặp nó hiện hình mà cho rằng ma hay quỉ. Những Chơn Linh ấy hoặc do phạm thệ, hay trốn thệ mà phải bị như vậy. Đến lúc bị các điễn nổ tan mà biến mất, theo Tam Kỳ Phổ Độ gọi là bị Ngũ Lôi tru diệt đó.

Những Chơn Linh đó nếu nhẹ tội thì được nhẹ-nhàng hơn một chút, nên khi các điển phối hợp thì bay lên cao một chút, đặng khỏi tan, nhưng cứ vơ-vẫn mãi ở đó đặng nhìn lại cuộc thế chuyển xây, mà chúng ta gọi là tận đọa tam đồ bất năng thoát tục.

– Truyền-Trạng Phước bạch: . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ?

Nó giống với nguyên-căn của nó là khi mà nó biết giữ sự trung-dung điều-hòa của nó-vì người ta, có đủ lục-dục thất-tình mới trọn hiểu biết sự thay đổi của càn-khôn vũ-trụ, mới lập được công-đức-bằng nó quá chìu theo Đệ Nhứt xác thân, tức là lục-dục thất-tình đã đi quá hạn, làm cho chênh lệch lẽ yêu ái của Phật Mẫu hằng có, thì nó phải bị chẳng đồng thể.

– Truyền-Trạng Phước bạch: . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ?

Khi thoát xác thì Chơn Linh nào phạm tội lại càng đau đớn hơn nhiều, vì lằn âm điển của đất luôn luôn lôi kéo.

– Truyền-Trạng Phước bạch: – Có phải vì loid actraction không?

– Phải đó, vì cớ mà bị luân hồi chuyển kiếp đó. Kỳ sau, Bần Đạo giải tiếp thể thứ ba. Để Bần Đạo cho một bài thi nói về thể thứ nhứt, và một bài thi nói về thể thứ hai, các em đọc đi đọc lại có ích lắm đó!

Thi:
Bãn-chất vốn sanh bởi địa-hoàn,
Âm-dương nhờ đó mới thành căn.
Nhựa nhành do bởi con vi tố,
Máu huyết nảy sanh vật hữu sanh.

Nhờ hưởng khí Trời nên được sống,
Nương theo vị đất đặng hằng sanh.
Kiếp căn bao thuở đà tiền-định,
Vi-tố đến hồi trở lại căn.

Nguyên lai bổn-chất vốn trung bình,
Lục-dục thất-tình vẫn vẹn thinh.
Phật Mẫu ban cho nên đức tính,
Chí Tôn trau sửa được thành hình.

Ruộng cày sáu mẫu lo vun quén,
Nhà ở bảy căn gắng vẹn gìn.
Trở lại ngôi xưa nhờ khéo dưỡng,
Yêu thương Phật Mẫu tạo nên hình.

Đó, các em coi thì đủ rõ Đệ Nhứt xác thân và Đệ Nhị xác thân là gì rồi.

Bần Đạo

THĂNG.