4. Đệ Tam xác thân
ID027576 - Chương : 4. Đệ Tam xác thân 🖶 Print this Chương
Sách : Luật Tam Thể
Tác Giả : Đức Thượng Phẩm CAO QUỲNH CƯ (1888-1929)

4. Đệ Tam xác thân

4. Đêm 6 tháng 8 năm Canh-Dần (19-9-50).
Phò-Loan: Thừa-Sử Hải, Luật-Sự Khỏe.
Hầu-Đàn: Truyền-Trạng Phước, Luật-Sự Hưỡng, Nên, Du, Ảnh, Lễ-Sanh Hương-Nương và hai vị Nữ-Phái.

Cao Thượng-Phẩm


Bần Đạo chào các em nam, nữ.

Hôm nay Bần Đạo xin giải tiếp về Đệ Tam xác thân.

Đệ Tam xác thân là linh-hồn do Đức Chí Tôn ban cho, để điều khiển Đệ Nhứt và Đệ Nhị xác thân, tức nhiên là người cầm cương. Phải là nền tảng cho sự tiến-hóa của con người, thì lẽ dĩ nhiên nó phải chịu sự thay đổi theo thân sanh của con người, tùy theo sự sáng-suốt của nó.

Cũng có khi một Chơn Linh sáng-suốt mà lại ngự vào một Đệ Nhứt xác thân xấu xa để giúp cho Đệ Nhứt xác thân được lập công bồi đức trong một kiếp sanh-nhưng điều đó rất ít. Phần nhiều là một Chơn Linh sáng suốt đều ngự trong một Đệ Nhứt xác thân tốt đẹp. Nên về khoa bói toán của Thiên-lý học, người ta có thể đoán được người, khi người ta thấy cái thể bên ngoài của Đệ Nhứt xác thân (tướng tại tâm sanh).

Trong Tam-Thể xác thân chỉ có Đệ Tam xác thân là có phận-sự quan trọng hơn cả, vì nó phải chịu trách-nhiệm đối với Chí Tôn khi trở về ngôi vị của mình.

Sứ mạng đặc-biệt của Đệ Tam xác thân là phải chế ngự Đệ Nhứt và Đệ Nhị xác thân cho theo luật Thiên-nhiên của Đức Chí Tôn. Nếu nó chẳng kềm thúc được tánh dục vọng phàm phu của Đệ Nhứt xác thân thì nó phải bị thiên-khiển và thất phận nơi cõi Thiêng-Liêng Hằng Sống. Sở hành của Đệ Tam xác thân rất khó khăn.

Vì nếu mang một xác thân xấu xa thì cũng khó lập công. Còn như mang một xác thân tốt đẹp thì cũng rất có hại cho phận sự của nó. Biết bao Chơn Linh xuống phàm để lập công cũng vì lẽ khó khăn ấy mà phải chịu nhiều trở ngại trong phận sự đến đổi phải bị đọa, vì nó không đủ phương thế kềm thúc Đệ Nhứt xác thân, mà phải bị Đệ Nhứt lôi cuốn vào đường tội lỗi. Đức Chí Tôn là chủ của nó, theo lẽ thì phải giữ nó được trong sạch mới phải chớ, tại sao để cho nó bị vật thể hữu-vi nầy lôi kéo vào đường tội lỗi như vậy?

Một điều thắc-mắc cho toàn-thể nhơn-loại trên mặt địa cầu nầy phải tự hỏi lấy mình. Nhưng nếu chẳng có tâm-linh sáng-suốt thì khó mà tìm hiểu cho đặng lẽ huyền-vi bí-mật ấy.

Có hỏi tức nhiên Bần Đạo phải trả lời để các em thấu rõ lẽ huyền-vi mầu nhiệm ấy, để sau nầy đi truyền-giáo cho nhơn-sanh. Đã nói rằng Đệ Tam xác thân là nền tảng cho sự tiến-hóa của nhơn-loại, thì lẽ dĩ nhiên nó phải chịu sự khảo-thí trong trường thi của Đức Chí Tôn lập nơi mặt thế nầy. Nếu một Chơn Linh thắng được cái thể thứ nhứt và chế ngự được những dục vọng của nó, thì mới được thăng vị. Còn như thắng thể thứ nhứt không đặng thì phải chịu hình phạt. Đó là luật công-bình của Đức Chí Tôn, có công thì thưởng, có tội thì trừng.

Thoảng như, Đức Chí Tôn không dùng phương-pháp ấy, để lọc lừa các hành động của Chơn Linh, thì làm sao mà phân biệt được hàng phẩm cao hay thấp, tùy theo công-nghiệp của Đệ Tam xác thân cho đặng.

Thừa-Sử Hải bạch: . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

– Khi Đệ Nhị xác thân bị Ngũ Lôi tru-diệt thì Đệ Tam xác thân phải bị đọa mãi mãi cho đến khi có cuộc ân-xá của Đức Chí Tôn thì mới được tái kiếp lại mà lập công chuộc tội. Còn điều gì các em không hiểu cứ hỏi.

Thừa-Sử Phước: – Xin giải về loài vật.

– Đó là ngoài vấn-đề Tam-Thể xác thân của con người, khi khác Bần Đạo sẽ giảng về loài vật.

Để kết-luận về Đệ Tam xác thân của con người, Bần Đạo nói cho các em hiểu rõ thêm nữa để khỏi phải mờ hồ hay là thắc mắc. Đã nói rằng Đệ Tam xác thân là kẽ cầm cương thì cũng hiểu rõ nó như thế nào rồi, vì sở hành và bản năng của nó giống như người cầm cương. Nếu nó sáng suốt mà chế ngự được Đệ Nhứt xác thân theo luật thiên-nhiên của Đức Chí Tôn, thì nó được phần khen thưởng của Đức Chí Tôn, như kẽ cầm cương biết cẩn thận trong phận sự của chủ nảy giao điều khiển con vật, và cái xe thì được chủ hậu đãi.

Còn nếu Đệ Tam xác thân chẳng thắng đặng Đệ Nhứt xác thân, mà còn bị lôi cuốn vào đường tội lỗi nữa, thì phải bị sa đọa cũng như kẽ cầm cương không biết cẩn-thận để điều khiển con vật, hầu làm lợi ích cho chủ, thì phải bị rầy và quỡ phạt, có khi bị chủ đuổi đi là khác.

Đó, các em hiểu chưa?

- Bạch, đã hiểu rồi.

Bần Đạo khen đó chút.

THĂNG.