7. Hữu-hình và vô-vi
ID027579 - Chương : 7. Hữu-hình và vô-vi 🖶 Print this Chương
Sách : Luật Tam Thể
Tác Giả : Đức Thượng Phẩm CAO QUỲNH CƯ (1888-1929)

7. Hữu-hình và vô-vi

7. Đêm 11 tháng giêng Tân-Mão.
Phò-Loan: Luật-Sự Nhung, Khen.
Hầu-Đàn: Chư vị Luật-Sự.

Cao Thượng-Phẩm


Bần Đạo chào các em nam, nữ.

Hôm nay Bần Đạo dạy về sự phân biệt hữu-hình và vô-vi.

Trong vũ-trụ, vạn-vật thảy đều là hữu-hình, nhưng trong cái hữu-hình lại là vô-vi biến tướng. Một hình thể lại là một sự cấu-tạo của những tế-bào. Những tế-bào ấy lại kết tụ bởi khí ngũ-hành, khí ngũ-hành biến chuyển bởi âm-dương; âm-dương ấy lại điều-động được là nhờ khí Hư-vô vận chuyển. Vì cớ, trong mỗi xác thân dù vật-chất, thảo-mộc, thú-cầm hay loài người, thảy đều do sự biến chuyển của khí Hư-vô.

Vậy thì mỗi hình vật hữu-vi, đã phải chịu nơi quyền năng vô biên của khí Thái-Cực mà được trở nên hình tướng. Những tế-bào là những hột điển-quang của âm-dương chi khí. Trong mỗi tế-bào đều có hột điển âm và hột điển dương vận chuyển. Do sự khác nhau chỗ hột điển âm nhiều hay ít mà sự sáng-suốt của khối linh-quang được tỏ rõ cùng không. Hễ âm nhiều thì phải nặng trịu. Còn về mặt vô-hình, thì chỉ là Lưỡng-Nghi biến hoá mà thôi, vì cớ nên không phải là hình tướng hữu-vi của vũ-trụ được.

Vậy thì, vô-vi là cơ biến-hoá, còn hữu-hình thì lại là sự biến chuyển. Hai đàng là hình với bóng, hễ hình đã mất tức là các tế-bào đã tan rã, thì khí Lưỡng-Nghi trở lại cõi Hư-vô, đó là thăng về Thượng-giới. Còn như những kẽ bị tội phải trầm luân khổ hải, hay là phải chuyễn kiếp tái sanh là do những tế-bào khi tan ra lại lẫn-lộn điển âm cùng với điển dương, nên chẳng thể rời nhau được, khiến cho khí Lưỡng-Nghi ở trong thể xác không hiệp được với khí Lưỡng-Nghi của khí Hư-vô. Vì vậy mà phải luân-hồi mãi mãi cho tới ngày tế-bào đã phân rõ âm dương mới thôi.

Vậy thì, ở trong sự hữu-hình lại có vô-vi ẫn chuyển; còn vô-hình lại là khí điển-quang mà thôi. Các em đã rõ chưa?

Thôi Bần Đạo kiếu.