8. Nguyên-nhân, hoá-nhân, quĩ-nhân
ID027580 - Chương : 8. Nguyên-nhân, hoá-nhân, quĩ-nhân 🖶 Print this Chương
Sách : Luật Tam Thể
Tác Giả : Đức Thượng Phẩm CAO QUỲNH CƯ (1888-1929)

8. Nguyên-nhân, hoá-nhân, quĩ-nhân

8. Đêm 23 tháng 11 Tân-Mão (21-12-51).
Phò-Loan: Thừa-Sử Phước, Luật-Sự Nhung.
Hầu-bút: Luật-Sự Hưỡng.

Cao Thượng-Phẩm


Bần Đạo chào mấy em.

Bần-Dạo thấy mấy em có điều thắc mắc, Bần Đạo cũng cần giải rõ cho các em được hiểu.

Mấy em đã hiểu rõ thế nào là nguyên-nhân, hoá-nhân và quĩ-nhân rồi đó chớ. Vậy nói thử cho Bần Đạo nghe.

Thừa-Sử Phước bạch: – Thưa Đức Ngài, nguyên-nhân là những người tạo được phẩm-vị nhiều kiếp.

– Không phải.

Thừa-Sử Phước bạch: – Là Nguyên-Linh Đức Chí Tôn cho xuống trần.

– Mà xuống trần để làm gì?

Thừa-Sử Phước bạch: – Để dìu-dắt hoá-nhân đi lên đường tiến-hoá.

– Cũng chưa đúng. Để học hỏi về cơ tấn-hóa. Cũng có phần nguyên-nhân đến đặng mở cơ giáo-hoá; song không ở trong số một trăm ức của Chí Tôn đã cho xuống thế từ buổi thượng-ngươn. Còn hoá-nhân là gì?

Thừa-Sử Phước bạch: – Cầm-thú tấn-hoá lên loài người.

– Phải vậy. Nhưng họ đi từ vật-chất lần đến loài người, và đoạt được phẩm-vị Thần, Thánh, Tiên, Phật do nơi công-quả tạo nên.

Còn Quỷ-nhân là gì?

Thừa-Sử Phước bạch: – Thuộc hàng hóa-nhân và nguyên-nhân phạm tội.

- Chỉ có hoá-nhân phạm tội tình mà trở nên quỷ-nhân.

Thừa-Sử Phước bạch: – Và còn nguyên-nhân phạm tội?

– Nguyên-nhân do một Chơn Linh của Chí Tôn chiết ra, nếu họ phạm tội thì Chơn Linh ấy trở về, và Chơn Thần phải tái kiếp đặng đền bù tội lỗi. Chừng tội lỗi đền xong, thì Chơn Linh sẽ trở lại, mà dìu-dẫn Chơn Thần thêm nữa, trên đường tấn-hoá của họ.

Thừa-Sử Phước bạch: – Khi hoá-nhân và nguyên-nhân đồng phạm tội?

Nguyên-nhân thì Chơn Thần của họ được tạo ra ngay từ kiếp người. Còn hoá-nhân là khi phân Lưỡng-Nghi biến thành Bát-Quái mà tạo ra vật-chất, thì họ chỉ là vật-chất biến thể, lần đến loài người, nên Chơn Thần của họ vẫn còn là thể-chất, bỡi cớ mới tùng theo quỷ-vị.

Nguyên-nhân có cựu vị, nếu trong trường thi tấn-hóa mà họ đoạt được thì phẩm-vị ấy sẽ được cao thăng. Còn như Chơn Thần quá ư mê muội thì cựu-vị của họ phải để trống. Còn như hoá-nhân thì khi họ tạo được phẩm-vị, rồi họ mới được hưỡng hồng ân của Chí Tôn ban cho điểm linh-quang. Nguyên-nhân và hoá-nhân khác nhau ở chỗ đó.

Chừng hóa-nhân lập được vị rồi lại còn muốn lập vị thêm nữa, thì lúc xuống thế đặng lập công thêm nữa, cũng được gọi là nguyên-nhân.

Nguyên-nhân thì có Chơn Linh chế ngự, còn hóa-nhân khi tạo được vị, mới được ban bố hồng ân hưởng được Linh-quang. Còn như khi chưa tạo được vị, họ chỉ có giác-hồn chế ngự họ thôi.

Mấy em đã hiểu rõ nguyên-nhân và hóa-nhân thế nào chưa?

Thừa-Sử Phước bạch: – Dạ hiểu, nhưng hóa-nhân chưa có Chơn Linh thì họ là thú?

– Chơn Thần của Phật Mẫu ban cho họ, sao lại gọi là thú? Thú tức là thể-chất chứ?

Thừa-Sử Phước bạch: – Dạ thú cũng có Chơn Thần?

– Nhưng nó chưa được có giác-hồn như người, tức là nó chưa có lương-năng.

Luật-Sự Hưỡng bạch: – Dạ xin cho biết về lương-tri và lương-năng là thế nào?

– Lương-tri là trí biết tự nhiên do nơi não cân mà có. Còn lương-năng là năng lực do trí biết ấy nẩy-nỡ.

Đêm nay cũng đã nhiều, bữa khác Bần Đạo giảng dạy thêm. Bần Đạo kiếu.

TÁI CẦU :

Bát-Nương


Chị chào mấy em.

Muốn học hỏi phải ra công, dày sức thì mới mong thâu được kết-quả, mấy em cũng vậy.

Thừa-Sử Phước bạch: – Dạ mấy em cố-gắng, nhưng còn tối-tăm quá.

– Cười. . . Vậy chớ ngọn đèn khêu chưa sạch bất, chùi chưa sạch bóng, hỏi tõ rạng sao được. Hãy lau bộ não đi.

Thừa-Sử Phước bạch: – Chừng nào bỏ xác phàm mới hoàn-toàn sáng-suốt được.

– Lẽ dĩ-nhiên; nhưng sự học hỏi trong khi còn mang xác phàm thì cơ tấn-hóa mới có giá-trị.

Khi học Đạo, muốn học điều gì phải coi đi coi lại, rồi suy gẫm cho rõ lý. Chừng hiểu được tường tận rồi mới học qua điều khác, chớ muốn học cho biết luôn một lượt, thì đến tận-thế đó mấy em.

Lau bộ óc là đừng cho sự hám biết, và khí giận xen vào. Phải hòa-hưỡn, thư thái và trì chí suy gẫm thì sẽ được kết-quả. Chị khuyên mấy em ráng xem sách và tra cứu đặng tầm lý thì đến khi học Đạo rất dễ chớ chẳng chi. Đạo-pháp là khoa huyền-bí vô-vi, mấy em phải dày công mới được.

Bây giờ chị cho thi, rồi ngâm cho chị nghe.

Thi:
Đông về bấc đến tận hiên mai,
Gõ cửa kêu ai dạ luống hoài.
Gió lạnh cành mai xơ-xác lá,
Sương mù bóng hạc chập-chờn cây.
Ngân-Kiều ngắm laị xa xôi khách,
Kim-Khuyết nhìn ra vắng vẻ bầy.
Mở trí đón đường phong tuyết phũ,
Đông về bấc đến tận hiên mai.

Chị lui nghe mấy em.

THĂNG.