10. Đệ Nhứt xác thân (tt.)
ID027582 - Chương : 10. Đệ Nhứt xác thân (tt.) 🖶 Print this Chương
Sách : Luật Tam Thể
Tác Giả : Đức Thượng Phẩm CAO QUỲNH CƯ (1888-1929)

10. Đệ Nhứt xác thân (tt.)

10. Đêm 9 tháng 12 Tân-Mão (dl. 6-1-1952).
Phò-Loan: Thừa-Sử Phước, Luật-Sự Nhung. Hầu-Đàn: Luật-Sự Hưỡng, Hợi.

Cao Thượng-Phẩm


Bần Đạo chào các em.

Về Tam-Thể xác thân, Bần Đạo tiếp dạy cho mấy em được thêm phần hiểu biết cho rõ-ràng. Đêm nay, Bần Đạo giải về Đệ Nhứt xác thân. Hôm trước, Bần Đạo đã chỉ rõ Tam-Thể xác thân là gì, bây giờ trở lại phân-tách rõ-ràng từ xác thân một.

Đệ Nhứt xác thân là sự cấu hợp bỡi tinh-trùng, mà tinh trùng ấy nãy sanh do nơi vật-chất thảo-mộc và thú-cầm, vì cớ nó thuộc về thể-chất tức là vật chất hình, tiếng Pháp gọi là Matière ou Corps Matériel. Hình thể hữu-vi của thể-xác là một cái máy của Tạo-Hoá đã làm ra bằng các nguyên-liệu do nơi vật-chất chiết thành vi-tố, đặng xử-dụng cơ lập thể.

Những tinh-trùng cấu tạo nên một thể xác, là do khí bẩm của lẽ âm-dương phàm thể; bỡi có xác thân trong sạch, mà cũng có xác thân ô trược. Thể xác tạo thành bỡi vật-chất, nên nó là vật-chất biến-hình đó thôi.

Vậy thì, Đệ Nhứt xác thân là một cái máy để cho cơ Tạo-Hóa xử-dụng, mấy em đã hiểu rõ về Đệ Nhứt xác thân chưa? Có em nào chưa hiểu cứ hỏi.

Thừa-Sử Phước bạch: – Xin Đức Ngài giải rõ cho biết sự nuôi sống của tế-bào?

– Xác thân ấy được sống là nhờ các tế-bào còn liên-kết, sự liên-kết ấy có được là nhờ khí âm-dương được lưu-thông trong lục-phủ ngũ-tạng.Một khi trong lục-phủ ngũ-tạng bị bế tắc thì lẽ tự nhiên khí âm dương bị ngưng trệ, làm cho mạch máu ngừng lại, và liền lúc đó, các tinh trùng tiết ra một khí cực âm, nên các tế-bào không còn liên-đới mà chỉ đóng riêng từ tế-bào một mà thôi. Bỡi những cớ ấy, mà Đệ Nhứt xác thân không còn cử động được nữa, và trở nên lạnh cứng.

Thừa-Sử Phước bạch: – Dạ, đó là nói về khí âm dương làm cho các tế-bào kết-hợp, tức sự sống cho Đệ Nhứt xác thân, nhưng còn sự nuôi sống Đệ Nhứt xác thân bằng thực-phẩm, xin Đức Ngài giải cho.

– Về thức ăn để nuôi sống vật thể thì chỉ có các vi-tố mà thôi, khi đồ ăn vào tỳ vị rồi tự nhiên biến-hóa thành một chất hồ, do sự làm cho tiêu-hóa của chất nước cường toan, khi chất hồ ấy đi qua ruột non, thì những vi-tố cần dùng nuôi thể xác lượt qua màng mỏng của ruột non mà biến thành máu. Khi máu ấy về tim, hấp thụ được khí âm dương của vũ-trụ do phổi đem vào, thì nó chia vi-tố ra làm bốn phần:

– Một phần để làm cho xương được nở-nang.
– Một phần làm cho da thịt được đầy-đũ.
– Một phần làm cho ngũ-tạng được điều-hòa.
– Một phần làm cho gân được dẽo-dai.

Còn như tóc và lông là hơi bài tiết của chất thịt tạo thành. Trong cả thể-chất lượt lại thành một chất tinh ba gọi là tủy; do nơi tủy ấy biến thành tinh, do nơi tinh biến thành sự minh-mẫn của thị-giác và trí-não.

Thừa-Sử Phước bạch: – Như vậy tế-bào không cần đến thực-phẩm?

– Phải vậy, các tế-bào có lẽ sống riêng biệt của nó chớ không cần đến vi-tố.

Thừa-Sử Phước bạch: – Nếu vậy một đứa trẻ sơ-sinh rồi trưởng thành, số tế-bào gia tăng do đâu mà có?

– Những tế-bào được tăng gia ấy là những tế-bào ở trong bốn thứ vi-tố đã phân ra đó, nó có tự nhiên chớ không phải nhờ vi-tố mới có nó nó.

Luật-Sự Hưỡng bạch: – Thưa, vi-tố có phải tiếng Pháp gọi Vitamine không?

– Phải.

Thừa-Sử Phước bạch: – Xin Ngài giải rõ về sự ảnh-hưởng tốt xấu của sự ăn chay, và ăn thịt đối với Đệ Nhứt xác thân.

– Nói về ảnh-hưởng tốt xấu của sự ăn chay, và nhục thực, thì các tế-bào không phương di hại chi cả. Chỉ có hại cho lục-phủ ngũ-tạng mà thôi, bỡi nhục thực thì phần nhiều trong các con vật hay có vi-trùng, nên ăn thịt thì những vi-trùng trộn theo vi-tố mà phá hoại; lại nữa, thịt là chất sanh hơi độc, vì vậy làm cho thân thể hoá ra mệt nhọc, biếng nhác. Đó là cái hại cho thể xác.

Còn cái hại cho tinh-thần thì trong thịt đã chứa sẵn các thú chất, do đó, làm cho tinh-thần thường bị mê muội, nhứt là có hại cho đệ lục giác-quan là Thần. Còn ăn chay thì khỏi bị vi-trùng phá hoại, và không bị hơi độc làm cho mệt nhọc.

Thừa-Sử Phước bạch: – Nếu nói ăn thịt có vi-trùng làm hại tạng phủ, thì nấu cho chín, tức vi-trùng phải chết rồi còn đâu mà phá hại?

– Cười . . . Nếu nói rằng nó bị chết thì đúng có phân nữa, bỡi vì vi-trùng cũng kết cấu bằng tế-bào thì không bao-giờ chết. Bỡi vậy, thực-nhục mà nấu kỹ,nếu trong người khỏe mạnh thì những tế-bào vi-trùng vẫn nằm yên, khi nào mà thể xác bị yếu, thì nó lại kết cấu mà làm hại cơ thể.

Đệ Nhứt xác thân như vậy là đủ rồi.

Bần Đạo kiếu.

THĂNG.


Bài học bổ-túc.

Rút trong Thánh-Ngôn Hiệp-Tuyển quyển 1, Đức Chí Tôn có dạy về Đệ Nhứt xác thân:

“Phàm xác thân con người, tuy mắt phàm coi thân hình như một, chớ kỳ trung nơi bổn thân vốn một khối chất chứa vàn-vàn, muôn muôn sanh vật. Những sanh vật ấy cấu-kết nhau mà thành khối (La Formation des cellules), vật-chất ấy có tánh linh, vì chất nuôi sống nó cũng đều là sanh vật, tỷ như rau, cỏ, cây, trái, lúa, gạo… mọi lương vật đều cũng có chất sanh.

Nếu nó không có chất sanh, thì thế nào tươi tắn và chứa sự sống, như nó khô rũ thì là nó chết, mà các con nào ăn vật khô héo bao giờ. Còn như nhờ lửa mà nấu thì là phương-pháp tẩy trược đó mà thôi, chớ sanh vật bị nấu chưa hề phải chết.

Các vật thực vào tỳ vị, lại biến ra khí, khí mới biến ra huyết. Nó có thể hườn ra nhơn hình, mới có sanh sanh, tử tử của kiếp nhơn-loại. Vì vậy, mà một giọt máu là một khối Chơn Linh.”