12. Thất phách
ID027584 - Chương : 12. Thất phách 🖶 Print this Chương
Sách : Luật Tam Thể
Tác Giả : Đức Thượng Phẩm CAO QUỲNH CƯ (1888-1929)

12. Thất phách

12. Đêm 13 tháng chạp Tân-Mão (dl. 9-1-52).
Phò-Loan: Thừa-Sử Phước, Luật-sự Nhung.
Hầu-Đàn: Luật-Sự Tỹ, Du, Hưỡng.

Bát-Nương


Chị chào mấy em.

Đêm nay, chị thấy trong mấy em có sự đồng tâm cố gắng, chị mừng cho lắm đó. Về đường học hỏi, chị nhận thấy mấy em chưa được thông hiểu, bỡi vì, mấy em chưa tự mở khiếu của mấy em. Vậy chị xin để ít lời, hầu chỉ rõ phương-pháp tự khai khiếu lấy. Mỗi khi cần học hỏi điều gì, phải đem hết trí lực mà phán-đoán, tầm cho đủ mọi lẽ.

Xong rồi suy gẫm lại các lẽ đã tìm ra, rồi tầm trong ấy, một lý lẽ bất di bất dịch. Khi đã nhận định rõ-ràng rồi, phải tự mình kiếm lấy câu hỏi, để tự trích-điễm lý lẽ đã tìm ra. Khi đã nhận rõ, không còn một điều có thể trích điểm nữa, thì lý lẽ ấy là đúng đó vậy.

Về phương-pháp tham-thiền nhập-định đặng kiếm hiểu huyền-bí hư-vô, cũng không ngoài phương-pháp ấy. Những người tịnh luyện mà bị sai đường lạc nẽo cũng bỡi không tầm cạn lý. Nên nhớ rằng, vô-vi và hữu-hình chỉ cách nhau có một chút màng mỏng của Đệ Nhị xác thân mà thôi. Vì vậy, khi đã rửa sạch Chơn khí, định được Chơn Thần, thì khiếu huyền-quang mở hoát, đặng thấy rõ cơ huyền-vi bí-mật của Tạo-Đoan.

Mấy em nên phân biệt cho rõ tham-thiền nhập-định và xuất Chơn Thần đó nghe! Nếu lầm lộn thì phải sanh ra loạn trí, bỡi Chơn khí bị rung động kích thích Nê-hườn-cung. Mỗi lý lẽ gì đã tầm ra phải đi đôi với thực-tế, và không ngoài lẽ bác-ái là đúng đó. Từ xưa bị thất chơn-truyền là do lòng hám vọng mà việc tham-thiền nhập-định chỉ có một kết quả rất nông nỗi.

Một khi định thần, tức là an Chơn khí, thì Chơn Linh sẽ đến ngay nơi Nê-hườn-cung mà mở trí, đặng hiểu biết mọi lẽ, hoặc do sự mách bảo của một đấng vô-hình, đến giúp khiếu của người định thần. Do đó, mà nhiều khi mấy em cũng tự nhận được đặc điểm ấy, mỗi khi mấy em cố tâm chú ý.

Vậy từ đây, chị khuyên mấy em khá định tâm và không nên nóng nảy, các Đấng vô-hình chỉ đến dạy cho các em bằng phương-pháp ấy mà thôi. Ngoài ra, lúc nào đoạt pháp xuất thần mới có bề dể-dãi hơn nữa. Mấy em hãy cố gắng, kết quả không bao xa, để chị nhường cơ.

THĂNG.

TÁI CẦU :

Cao Thượng-Phẩm


Bần Đạo chào mấy em nam nữ.

Đêm nay, Bần Đạo chỉ dạy về phương-pháp luyện khí, định thần của Đệ Nhị xác thân. Chơn khí tiết ra bỡi bảy dây oan nghiệt, mà người ta gọi là thất phách.

- Phách cực âm là nơi xương cụt,
- phách cực dương là nơi Nê-hườn-cung (đỉnh đầu),
- còn phách trung ương là thận.

Về dương, đặng điều động huyền-quang, có ba phách là:

– Một ở tại Thượng-đình (giữa chân mày),
- một ở tại Trung-đình (đầu cuống họng và phổi),
- một phách ở tại cung hỏa tức là ở tim.

- Còn về âm, để khai thông thủy hỏa, thì phách ở Hạ-đình (Hạ-đơn-điền) gọi là rún.

Khi mỗi một phách lay động, khiến cho âm dương khí bất điều-hòa, mà sanh ra bịnh tật hay là làm cho Chơn khí ô trược. Mỗi một phách có một điển-lực dương xây chuyển không ngừng, và rất mau lẹ, do đó, tiết ra một sắc hào-quang, và hấp-dẫn những điển-lực âm ở gần nó, phải xoay theo nó.

Nơi thận là chỗ chứa cả khí âm-dương gọi là thận thủy và thận hỏa đó vậy. Thường thường, bị dùng trí nhiều, mà không biết vận âm và dưỡng tinh, thì bị hỏa xông lên làm hại tim, phổi, mắt và óc. Còn như bạc nhược thì hỏa lại bị kém, mà thủy lại dồi-dào, làm cho hư ruột gan.

Muốn cho khí điều hòa phải dưỡng tinh, định trí, mà vận chuyển thủy hỏa đi cho cùng châu thân, thì Chơn khí mới trong sạch, mà định được Chơn Thần. Sự dẫn thủy hỏa ấy, gọi là vận hành Chơn khí, mà tạo nên Hỏa-tinh.

Phải biết rằng, nếu để cho một trong bảy phách phải kích động, tức nhiên hỏa tam muội sẽ đốt cháy nơi đó, tức nhiên có điều hiểm nguy, có khi hại đến tánh mạng nữa.

Mấy em vẫn biết rằng, người thượng-cổ được sống lâu và khỏe mạnh, còn người hiện thời bị yếu sức khoẻ và hay chết sớm, cũng tại không biết dùng âm dương đặng điều hoà lấy thể xác.

Chơn khí bọc lấy xác thân, do nơi bảy oan nghiệt tiết ra mà có. Muốn luyện khí, phải biết gìn-giữ bảy oan nghiệt. Khi luyện khí, phải giữ cho Thần được tịnh, không cho xao-lãng bỡi lục-dục, thất-tình. Mấy em ráng tập cho được vậy, thì sẽ được ân-huệ gội nhuần.

Bần Đạo kiếu.

THĂNG.