15. Xuất Chơn Thần
ID027587 - Chương : 15. Xuất Chơn Thần 🖶 Print this Chương
Sách : Luật Tam Thể
Tác Giả : Đức Thượng Phẩm CAO QUỲNH CƯ (1888-1929)

15. Xuất Chơn Thần

15. Đêm 17 tháng 12 Tân-Mão (dl. 31-1-52).
Phò-Loan: Luật-Sự Nhung, Hưỡng.
Hầu-Đàn: Thừa-Sử Phước, Luật-Sự Hợi, Cao.

Cao Thượng-Phẩm


Bần Đạo chào mấy em,

Đêm nay Bần Đạo dẫn dạy cho mấy em được rõ thế nào là tịnh thần, định trí, và thế nào là xuất Chơn Thần.

Mỗi khi muốn tìm hiểu một lẽ gì, hoặc về siêu-hình hay về Thể-Pháp, mà muốn được có ấn chứng của Chơn-lý, hay là của một Đấng vô-hình thì phải để tâm không, và trí phải cố theo đuổi một lý-lẽ muốn tầm ra, cần nhứt là đừng để cho tâm bị động, tức nhiên hỏa-tinh sẽ phát khởi, kích thích làm loạn não cân thì chẳng những không được ấn-chứng, mà có khi bị hại là rối loạn thần-kinh-hệ mà trở nên loạn trí hay điên cuồng.

Định thần là vậy, còn xuất Chơn Thần là khi ngồi, giữ tâm, tịnh thần được minh mẫn, lấy trí mà khai hoát Nê-hườn-cung, cùng trong lúc ấy, phải vận-chuyển âm dương cho điều-hòa, đem luồng hỏa-tinh chạy khắp cả bảy phách, rồi định tĩnh tâm thần, được một lát thì bắt đầu thấy buồn ngủ và Thần xuất ngoại bay đi. Phương-pháp nầy phải lắm công phu, và phải giữ trọn vô-tư mới được. Chớ nên nóng nảy hám vọng mà nguy đa! Trước hết, phải rèn lòng sửa tính rồi mới luyện được.

Trong mỗi thể xác đều có bảy oan-nghiệt mà chính nó là chủ-khảo trên mặt thế đó! Vì cớ Đức Chí Tôn đã nói rằng trong mỗi hình thể đều có quỉ, duy có thiết-giáp Đạo-bào mới ngăn nỗi mà.thôi.

Bần Đạo đã chỉ rõ các phương-pháp đặng tạo thiết-giáp ấy, mấy em khá nhớ cho lắm đa! Phải thực-hành từ lời nói, việc làm cho đến ý-chí mới mong đoạt được. Mấy em đã hiểu chưa? Còn gì muốn hỏi thì cứ hỏi.

Thừa-Sử Phước bạch: – Xin Đức Ngài dạy chi tiết về khí Thái-Cực và khí Hư-Vô.

– Khí Thái-Cực là khí sanh-quang, còn khí Hư-Vô là khí Chơn-Như đó.

Thừa-Sử Phước bạch: – Dạ còn về khí Âm Dương với khí Lưỡng-Nghi?

– Vẫn đồng một.

Thừa-Sử Phước bạch: – Có phải Hỏa-tinh là Chơn khí không?

– Không phải. Hỏa-tinh là sức nóng của Dương-quang tạo thành. Nhờ sức nóng ấy nung nấu Chơn-tinh mới bốc thành Chơn khí. Còn hỏi chi nữa?

Thừa-Sử Phước bạch: – Dương-quang làm thế nào vào trong thể xác được?

– Dương-quang vẫn vào trong cơ thể do dưỡng-khí, và tiết ra bỡi những điển-tử dương do bảy phách trụ lại.

Thừa-Sử Phước bạch: – Nhiều lúc tôi làm việc bằng trí, thường hỏa bốc lên nhức đầu, có phải là hỏa-tinh bốc lên không?

– Phải đó, hỏa-tinh ấy nếu không biết phép dưỡng-sanh của Bần Đạo đã dạy thì nó sẽ làm hại cho hoặc trí, hoặc nhãn-quan, hoặc tâm, hoặc phổi. Muốn giữ trọn phép dưỡng-sanh thì ăn đừng no quá, làm đừng mệt quá, ngủ đừng nhiều quá, đi đừng mau quá, hè đừng mát quá, đông đừng ấm quá, hơi thở phải điều-hòa, ý-chí phải trong sạch, tâm phải định, lục-dục thất-tình phải cản ngăn, chỉ có vậy là được.

Thoảng như thảo-thực mà nhuốm bịnh, thì chỉ có nhịn đói uống nước chín có chút đường sẽ lành mạnh. Còn như nhục-thực thì phải cần thuốc bỡi vì hơi độc và vi-trùng phá-hoại cơ thể.

Thừa-Sử Phước bạch: – Theo Đạo như dạy nhục-thực có hại cho khi xuất thần, là chất thịt có tính cách lôi kéo điển-khí làm cho Chơn Thần bị điển đánh tan khi nó xuất ra đi?

– Nhục-thực mà xuất thần sẽ bị các linh uỗng kiếp lôi kéo, cũng có hại là bị lôi theo âm-khí mà gặp Ngũ Lôi nữa.

Thừa-Sử Phước bạch: – Làm thế nào được biết trong mình hết chất thịt trong khi đã ăn chay một thời gian?

– Cười .. . Có khó chi em, lấy ví-dụ cho các em hiểu: một chiếc xe hơi chạy bằng “xăng” xấu, được nữa chừng em bỏ “xăng” ấy đi, rồi lau rữa, sửa máy và đổi “xăng” tốt vào thì máy chạy tốt ngay chớ có sao!

Thừa-Sử Phước bạch: - Chúng em học luyện như vậy, có sai với Chơn-Truyền của Đạo Cao-Đài chăng?

Cười .. . Mỗi khi muốn học và luyện thì phải đủ công-đức mới có kết-quả. Bần Đạo đã dặn rồi. Mà khi đã đủ công-đức thì rõ nẽo tu-chơn, ai cũng được, đó là luyện tập cho mỗi Chơn Thần, còn công-quả vẫn phải tiếp tục, chớ đâu có phải ngồi mà nhắm mắt đâu, mà sái chơn-truyền. Bần Đạo dạy cho mấy em, là cốt yếu rèn cho mấy em được xứng vị đó thôi.

Luật-Sự Hưỡng bạch: – Bạch Đức Ngài, trong sách Thông-Thiên-Học có nói về cái trí, vậy xin cho biết cái trí là thế nào?

– Trí là Linh đó. Bên Thần-Linh-Học, chưa tìm rõ Chơn Linh là thế nào. Nói cho đúng hơn là họ chỉ muốn có một nền tảng thiển-cận trong Bí-Pháp Thiền-Đạo mà thôi, còn đi đến đoạt-pháp thì chưa được hoàn-bị.

Luật-Sự Hưỡng bạch: – Chúng em coi sách về Thần-Linh-Học và Thông-Thiên-Học có bổ ích trong sự học hỏi không?

– Coi sách có ích nhưng cần phải định Thần mà nghiệm lý mới được.

Mấy em chịu khó một chút sẽ được kết-quả.

Bần Đạo kiếu.

TÁI CẦU :

Bát-Nương


Chị chào mấy em,

Chị đêm nay dạy các em đi đến con đường, mà các em đã dò lần đặng đến con đường chơn-chánh. Mấy em có để tâm đến các điều chỉ dạy đó chăng?

Các em có hiểu Chị dạy các em bữa qua rồi đó, các em cần phải ôn-nhuần. Chị căn-dặn một điều là các em còn nghĩ nhiều điều không đúng Chơn-lý, nên chi các em còn mơ hồ lắm. Các em để tâm coi lại, Chị sẽ dẫn thêm nữa.

Thừa-Sử Phước bạch: – Thưa, lương-tâm tức là Chơn Linh, chớ đâu phải Chơn Thần?

– Chơn Linh đâu có lương-tâm, chỉ Chơn Thần mới có.

Thừa-Sử Phước bạch: – Vậy Chơn Linh lấy gì mà chế-ngự thể xác?

– Chơn Linh chế ngự đặng gìn-giữ Chơn Thần, do đó, mới có các đấng ám trợ.

Đến đây, đã tới giờ cúng, khi khác Chị sẽ tiếp.

Chị chào các em.

THĂNG.