26. Thảo-mộc hồn
ID027593 - Chương : 26. Thảo-mộc hồn 🖶 Print this Chương
Sách : Luật Tam Thể
Tác Giả : Đức Thượng Phẩm CAO QUỲNH CƯ (1888-1929)

26. Thảo-mộc hồn

26. Đêm 16 tháng Giêng Mậu-Thìn.
Phò-Loan: Thừa-Sử Trấn, Luật-Sự Nhung.
Hầu-Đàn: Chư-vị Thừa-Sử, Luật-Sự và Thư-ký.

Cao Thượng-Phẩm


Bần Đạo chào mấy em,

Đêm nay Bần Đạo giải về Thảo-mộc hồn.

Từ Kim-thạch hồn, các tế-bào thâu khí âm-dương mà liên-đới lại tạo nên thảo-mộc. Các thảo-mộc đều chung một thứ tế-bào song tùy theo giống, có thứ thì mình nước như loại thảo, thứ mình cứng, có ba phần tế-bào của thảo-mộc và một phần nước là cây tạp, còn thứ chỉ một phần tám nước là gỗ quý.

Trong các thứ cây đều có tế-bào của Kim-thạch tùy theo mỗi giống. Do đó, mà có những tánh chất khác nhau, chất ngọt do đạm-khí và lân-chất, chất đắng do kim-khí, chất mặn do kim và thạch-khí lộn với đạm-khí và lân-khí. Chất chua do thạch-khí và thổ-khí lộn với thủy-khí.

Còn các sắc màu của hoa lá là do nơi khí Dương-quang chiếu vào chất khí của nó tiết ra mà có. Các tế-bào đến Thảo-mộc hồn tức là bước lên trường thi công-quả rồi đó.

Bỡi do nơi Thảo-mộc hồn đã tự mình thâu các tế-bào và âm-dương khí làm món thực-dụng cho thú-cầm và nhơn-loại. Về Thảo-mộc hồn chỉ có bấy nhiêu thôi.

Thừa-Sử Phước bạch: – Về thảo mộc, có thứ có chất độc ăn vào nguy hiểm?

– Bỡi trong khí ngũ-hành thâu nơi thảo-mộc đã hoặc nhiều dương-khí hoặc nhiều âm-khí, vì đó có thứ mát quá, có thứ nóng quá, có thứ tự mình nó phản khắc âm-dương. Nếu trúng thứ ấy, thì là bị độc-khí, (*) còn thì hàn ngộ, hàn nhiệt, ngộ nhiệt cũng vậy. Mấy em hiểu chưa?

Thôi để bữa khác tiếp thêm về Thú-cầm hồn,(*) Bần Đạo thấy em Trấn muốn tìm hiểu triết-lý ở trong khoa-học nầy. Vậy Bần Đạo chỉ cho một lối để được dễ-dàng hơn, chẳng chi đâu lạ: “Vạn-vật đồng sanh đó em à!”.

Bần Đạo kiếu.

THĂNG.


(*) Có bản chép có thêm phần nầy, chúng tôi ghi vào cho quý vị rộng đường tham-khảo.

TÁI CẦU :

26b. Hư-Vô là gì ?

Bát-Nương


Chị chào mấy em,

Đêm nay Chị chỉ cho mấy em được rõ Hư-Vô là gì ?

– Từ buổi phân Lưỡng-Nghi, thì Dương-khí là nơi phát sanh của Dương-quang tiếp dẫn bỡi Ngôi Thái-Cực. Nơi Dương-quang hằng sản-xuất biết bao điểm-linh mà có nên cõi vô-hình. Những điểm-linh ấy, sau một thời gian trải bước trên trường thi công-quả mà tạo nên ngôi vị.

Nơi cõi vô-hình chia ra Tam-Thập Lục-Thiên, mà từng cao nhứt là ngôi Chúa-tể cả Càn Khôn Vũ-trụ.

Ba mươi sáu từng trời ấy, chia ra làm ba ngàn thế-giới, đặng lập nên Võ-trụ hữu-hình. Ba ngàn thế-giới ấy, tức là các cung các động đó vậy.

Hằng đêm ngữa mặt lên trời, mấy em nhìn thấy hằng hà sa số sao, ấy là ba ngàn thế giới đã nói kia vậy.

Những sao mà theo khoa-học gọi là định-tinh, ấy là nơi của chư Đại Tiên-Trưởng hằng ngự để điều-khiển thế-giới của mình. Còn các sao gọi là hành-tinh là nơi của các Chơn linh đang thi-hành phận-sự. Trong Tam-Thiên Thế-Giới lại phân ra Tứ-Đại Bộ-Châu, đặng chưởng-quản về Thất-Thập Nhị-Địa Cầu.

Nơi cõi Hư-Vô, là cõi vô-hình theo sắc-tướng; song đối lại với Dương-quang vô-tướng thì nó lại là hữu-hình. Mấy em đã được rõ khí Dương-quang là những nguyên-tử dương cấu tạo, vậy thì, các Chơn Linh cũng là sự kết-hợp của tế-bào Dương-quang đó vậy.

Do đó, mà trong cõi hữu-hình loài người đã tầm ra những luồng sóng điện vô-hình. Vậy cho nên những vị đắc Pháp có Huệ-nhãn thì thấy được, có Huệ-nhĩ thì nghe được, có Huệ tỷ thì ngữi được, có Huệ-tâm thì ứng được.

Như vậy, mấy em đã rõ cõi Hư-Vô và cõi sắc-tướng khác nhau thế nào rồi.

Thôi chị lui nghe.

TÁI CẦU :

Bát-Nương Diêu-Trì Cung


Chị chào mấy em,

Muốn học Đạo thì phải chú tâm cho lắm mới đặng. Để chị dạy phương-pháp chú tâm cho các em.

Chú tâm, các em hiểu chẳng có gì là lạ. Sở dĩ, các em vẫn lo nhiều công việc không có thì giờ suy-nghiệm nên không tìm được nguyên-lý. Vậy các em nên ôn-nhuần những bài đã học là được. Các em nên hiểu rằng các Đấng Thiêng-Liêng chỉ dạy đại-cương, còn các em tầm chơn-lý thì mới mong hiểu được.

Các em nên cẩn-thận trong khi sưu-tầm nguyên-lý mà khỏi điều thắc mắc. Chị chỉ cho những nỗi thắc mắc của các em, khi các em tìm trong một bài nào, thì các em chỉ tìm những điều các em thấy trong lời dạy mà thôi, chớ nên tìm những viễn vông mà mệt trí. Những điều mờ hồ các em nên sưu-tầm cho cạn lý, rồi mới đem ra bàn giải trong các em khác. Như vậy mới mong được những điều lầm lộn của trí đoán của mình. Như có điều gì còn mờ-hồ nữa, thì sẽ hỏi nơi các Đấng chỉ dạy thêm.

Vậy các em nên xem lại những bài đã chỉ dạy trong những kỳ mà các em đã nhận thấy là dễ hiểu đó.

Các em muốn chị dạy vì nữa không? Chị dạy như thế là rõ-rệt lắm rồi. Các em cứ do đó mà thi hành theo cho đúng như ý chị.

Chị kiếu.