15. Thế còn sự hiểu biết của con người hay là thể Hạ Trí?
ID027783 - Chương : 15. Thế còn sự hiểu biết của con người hay là thể Hạ Trí? 🖶 Print this Chương
Phần : III. Linh Hồn theo Huyền Bí Học
Sách : 54 Câu Hỏi Đáp Về Linh Hồn và Con Nguời
Tác Giả : Tùng Thiên Từ Bạch Hạc

15. Thế còn sự hiểu biết của con người hay là thể Hạ Trí?

Con người có hai hiện thể tâm thức để cho y hoạt động trên cõi này mà ta đều có thể áp dụng thuật ngữ thể trí để gọi chúng. Tuy nhiên thể thấp hơn, thể trí là hiện thể của Hạ trí, sau khi chết vẫn sống còn rồi chuyển vào Devachan nhưng vẫn bị tan rã khi sinh hoạt trên các cảnh sắc giới cao hơn. (Devachan là cõi trời, còn gọi là Thiên đường tạm).

Vật chất cấu tạo nên thể trí thuộc một loại cực kỳ loãng và tinh vi, vật chất này thuộc về cõi thứ năm tính từ trên xuống hoặc cõi thứ ba tính từ dưới lên trong vũ trụ của ta.

Có một đặc điểm nổi bật về thể trí vì bộ phận bên ngoài của nó biểu hiện thành hào quang của con người; thể trí tăng trưởng, có kích thước và hoạt động tăng lên hết kiếp này tới kiếp khác tùy theo sự tăng trưởng và phát triển của chính con người.

Khi hoạt động liên kết với thể vía và thể xác thì nó không phải là một biểu diễn riêng biệt của con người về hình dạng và đặc điểm vì nó có đường nét hình bầu dục (giống như quả trứng), dĩ nhiên là lồng vào thể xác và thể vía rồi lại bao quanh các thể này bằng một bầu hào quang chói sáng khi nó đã phát triển.

Biết rằng chúng ta phải trải qua nhiều thế kỷ ở trong cái Trí, thì điều hợp lý là phải rán hết sức mình để cải thiện nó lúc còn ở trần gian.

Những phương pháp dùng để đạt được mục đích đó là: học tập, tư tưởng, cảm giác đẹp đẽ liên tục những ước vọng (cầu nguyện) cố gắng làm lành và điều cần thiết hơn hết là tham thiền sốt sắng luôn luôn không gián đoạn. Những sự thực hành khác nhau nầy giúp cho cái Trí tấn hóa rất mau và kiếp sống trên Thiên đường được phong phú.

Xác thân, Vía, Trí là ba thể hư hoại của con người. Con người bỏ xác thịt sau khi chết, rồi tới phiên bỏ cái Vía khi con người sắp sửa lên cõi Thiên đường, khi mãn kỳ ở cõi Thiên đường thì cái Trí cũng tan rã; bấy giờ con người ở trong những thể bất diệt.

Khi trở xuống đầu thai, con người có một cái Trí mới, một cái Vía mới; hai thể nầy phù hợp với tánh tình con người và liên kết chặt chẽ với xác thịt, con người bước vào giai đoạn luân hồi sanh tử mới khác.

Thể trí và thể xác gộp chung được gọi là cá tính (personality), chữ có ngữ căn là persona (per – son) là mặt nạ khi xưa diễn viên mang khi đóng kịch, do đó gợi ý là đằng sau mặt nạ có diễn viên thật hay cái ngã.

Ta cần hiểu điều này bằng không sẽ không nắm được ý nghĩa đích thực của những vấn đề tâm linh :

● Có một người suy tư, hay cái ngã, đằng sau tư tưởng và cảm xúc.
● Cái ngã này sử dụng một thể tâm linh thanh bai lẫn thể xác đậm đặc.
● Thể tâm linh là chỗ mà phần tâm linh và tâm lý hoạt động, giống như thể xác là vận cụ cho kinh nghiệm thể chất.
● Vì ta có thể có cảm nhận tâm linh trong lúc thức tỉnh hoàn toàn, hiển nhiên là có một sự liên kết chặt chẽ giữa thể tâm linh và thể xác, cầu nối ấy là thể phách hay thể sinh lực.

Hạ thể là một công cụ cần phải được tinh luyện, cải thiện, rèn luyện, uốn nắn thành ra một hình dạng và cấu tạo bằng những thành phần khiến cho nó có thể thích hợp nhất để làm công cụ trên cõi trần, phục vụ những mục đích cao nhất của Chơn nhơn.

Việc hạ thể có thể có những mong ước gì, có thể đã tập nhiễm những thói quen gì trong quá khứ thì chẳng có chi quan trọng. Hạ thể thuộc về chúng ta, là tôi tớ của chúng ta để chúng ta tùy ý sử dụng và đến lúc mà nó chiếm quyền kiểm soát đòi dẫn dắt con người thay vì chịu sự chỉ dạy của chơn nhơn thì lúc đó trọn cả mục đích của cuộc đời đã bị phá hoại và hoàn toàn không thể có được bất kỳ loại tiến bộ nào. Đây là điều mà bất cứ người nào tha thiết đi trên đường Đạo đều phải khởi sự từ đó.