C. Đệ Tam xác thân

Là linh hồn do Đức Chí Tôn ban cho, để điều khiển Đệ Nhứt và Đệ Nhị xác thân, tức nhiên là người cầm cương. Trong Tam-Thể chỉ có Đệ Tam xác thân là có phận-sự quan trọng hơn cả, vì nó phải chịu trách-nhiệm đối với Chí Tôn khi trở về ngôi vị của mình.

Sứ mạng đặc-biệt của Đệ Tam xác thân là phải chế ngự Đệ Nhứt và Đệ Nhị xác thân theo luật Thiên-nhiên của Đức Chí Tôn, nếu nó chẳng kềm thúc được tánh dục vọng phàm phu của Đệ Nhứt xác thân thì nó phải bị thiên khiển và thất phận nơi cõi Thiêng Liêng Hằng Sống.

Đã nói rằng Đệ Tam xác thân là nền tảng cho sự tiến-hóa của nhơn-loại, thì lẽ dĩ nhiên nó phải chịu sự khảo thí trong trường thi của Đức Chí Tôn lập nơi mặt thế nầy.

Nếu một Chơn Linh thắng được cái thể thứ nhứt và chế ngự được những dục vọng của nó, thì mới được thăng vị, còn như thắng thể thứ nhứt không đặng thì phải chịu hình phạt. Đó là luật công-bình của Đức Chí Tôn, có công thì thưởng, có tội thì trừng.

Thoảng như, Đức Chí Tôn không dùng phương pháp ấy, để lọc lừa các hành động của chơn linh, thì làm sao mà phân biệt được hàng phẩm cao hay thấp tùy theo công nghiệp của Đệ Tam xác thân cho đặng.

Khi Đệ Nhị xác thân bị ngũ lôi tru diệt thì Đệ Tam xác thân phải bị đọa mãi mãi cho đến khi có cuộc ân xá của Đức Chí Tôn thì mới được tái kiếp lại mà lập công chuộc tội.

Lúc khai Thiên lập Địa thì các đẵng Chơn Hồn ấy phải đi từ vật chất lên thảo mộc, thú cầm, rồi mới chuyển kiếp làm người được. Tính ra, mỗi phẩm đi từ đầu chí cuối mà không bị lầm lạc, thì phải đủ chín chục ngàn kiếp (90.000) mới trở về Thiêng Liêng vị được.

Vì cớ mà các đẵng Chơn hồn lúc bị lầm lạc, sa đọa, phải luân hồi chuyển kiếp mãi mãi, chưa về đặng nơi cõi Thiêng Liêng Hằng Sống.