14. Đến Bát Quái Đài bằng con đường khác hơn những kẻ đã đến?
ID027856 - Chương : 14. Đến Bát Quái Đài bằng con đường khác hơn những kẻ đã đến? 🖶 Print this Chương
Sách : Tìm Hiểu CON ĐƯỜNG THIÊNG LIÊNG HẰNG SỐNG
Tác Giả : Tùng Thiên Từ Bạch Hạc

14. Tại sao chúng ta có thể đến Bát Quái Đài bằng con đường khác hơn những kẻ đã đến?

Bát Quái Đài có phải là Toà Tam Giáo ? Minh Cảnh Đài là gì?

Nếu Chí Tôn cho vô thì chúng ta chẳng phải đi ngang qua cầu, chúng ta lên Bát Quái Đài bằng con đường khác hơn những kẻ đã đến.

Những kẻ khác bị một cây cầu ngăn cách giữa Khổ hải và Bát Quái Đài, cầu ấy buộc họ không thế gì đến được nên phải thối bước. Sự thối bước diễn trước mắt ta làm chúng ta không có người nào cầm được giọt lụy.

Muốn đến Bát Quái Đài chúng ta phải qua Ao Ô Trì, chúng ta thấy Bát Quái Đài ở dưới trồi lên trước mặt chúng ta và giống như cây cột có 8 cửa.

Bảy trong tám cửa có Thất Đầu Xà ngăn cản các chơn hồn không cho vào Bát Quái Đài, duy chỉ chừa có cửa Phật mà thôi.

Nhìn phía dưới thấy Đại Hải mênh mông, nước cuồn cuộn xanh biếc, sóng dợn ba đào, mỗi làn sóng có đề chữ “khổ”, đi trên ấy, chúng ta thấy dợn hào quang nổi lên dữ tợn lắm, mấy chữ lớn là SINH, LÃO, BỊNH, TỬ.

Nếu được phép của Đức Chí Tôn cho vô Bát Quái Đài thì chúng ta chẳng phải đi ngang qua cầu như những người kia, chúng ta muốn đến tức nhiên chúng ta sẽ đến.

Chúng ta ở ngoài thấy Bát Quái Đài hào quang chiếu diệu, một nhà tám cửa, khi chúng ta vô rồi chỉ còn Càn khôn Vũ trụ xung quanh chúng ta, Đài ấy vẫn xoay, xoay mãi và ta biết rằng đài ấy là Toà Tam Giáo Ngọc Hư Cung.

Chúng ta không thấy cái trạng thái hình thể nó ra sao, khi chúng ta đến hào quang chiếu diệu xông lên làm như ngọn lửa vậy.

Hào quang biến mất, kế đến thấy một cây CÂN CÔNG BÌNH hiện ra rồi từ từ cũng biến mất.

Mình chẳng khác nào như khán giả đứng trước Đài coi cả kiếp sanh chúng ta từ trước, không điều gì sơ sót.

Nơi này phải chăng trong kinh Phật gọi là MINH CẢNH ĐÀI ? Trước mặt chúng ta, chúng ta thấy khi trước mình làm những việc gì, nay nó chiếu lại cho xem, chẳng khác gì xem chiếu bóng vậy.

Cân công bình sẽ tuỳ theo nên, hư, tội, phước mà hiện ra cả thảy, quyết đoán một cách công bình không sai chút nào hết, phải chăng đó là huyền bí của Toà thiêng liêng ấy.

Vậy hành tàng đã có trước mắt, luật Tam Giáo chẳng hề sai chạy, kiếp sanh đã làm gì, Đời hay Đạo, mặt luật Thiêng liêng không sót một điều.

Những người khác họ đi đường nào chúng ta không ngó thấy, khi vô trong Đài rồi họ cũng đồng thể như mình, không phân biệt được họ, không phân biệt được Nam Nữ nữa.

Trong Đài hiện ra hai ánh lửa: nếu người nào thiếu lòng thương yêu không biết thương mình, không biết thương người thì dù Nam cũng phải hoá Nữ, nếu Nữ trọn kiếp tu thực hành nghiêm luật thương yêu thì hóa thành Nam.