40. Năng lực của các Tôn giáo có đủ để bảo vệ phần hồn của sanh chúng không ?
ID027882 - Chương : 40. Năng lực của các Tôn giáo có đủ để bảo vệ phần hồn của sanh chúng không ? 🖶 Print this Chương
Sách : Tìm Hiểu CON ĐƯỜNG THIÊNG LIÊNG HẰNG SỐNG
Tác Giả : Tùng Thiên Từ Bạch Hạc

40. Năng lực của các Tôn giáo có đủ để bảo vệ phần hồn của sanh chúng không ?

Khi lập giáo, các vị Giáo chủ lấy một thuyết trọng yếu đặng làm triết lý Đạo giáo của họ, tỷ như :

. Thánh giáo Gia Tô lấy TÂM làm căn bản,
. Lão giáo lấy THÂN làm căn bản,
. Hồi giáo lấy TÍN NGƯỠNG làm căn bản,
. Phật giáo lấy TỪ BI BÁC ÁI làm căn bản,
. Khổng giáo lấy TRÍ làm căn bản.

Mỗi giáo lý đều có sở năng làm trung tâm điểm đặng vi chủ tinh thần của con người trong khuyết điểm của họ.

Thoảng có một vị tu theo Phật giáo, chẳng noi theo tánh đức nhà Phật là trọn kiếp sanh đem thân phụng sự cho nhơn loại, sang trọng, vinh hiển coi như giọt sương đầu cỏ.

Xuất thân Đế Vương mà Ngài bỏ hết, mang bình bát đi hành khất, tạo Cô Độc viên nuôi kẻ nghèo khó. Mảnh áo Ngài không muốn mặc sang hơn kẻ khó khăn. Ăn mày như thế mới siêu thoát tinh thần làm sao!

Nếu một vị giáo đồ nhà Phật lấy căn bản hành khất ấy để tạo cảnh chùa; ngồi đợi chúng sanh cúng dường đặng ăn mà sống, đem cả mầu nhiệm Thiêng liêng của Phật dạy làm khí cụ dụ dỗ mà chưa hề phụng sự chúng sanh như Phật Thích Ca.

Đến khi về cửa thiêng liêng nói: "- Tôi theo tôn chỉ nhà Phật mà Phật đoạt vị được, tôi cũng phải đoạt vị như Phật chớ ?".

Hỏi vậy nơi cung Hiệp Thiên Hành Hoá, các Đấng làm sao bảo vệ cho kẻ ấy nơi Cực Lạc Thế Giới và Ngọc Hư Cung đặng ?

Đức Gia Tô truyền Thánh Giáo lấy Tâm làm căn bản, vì lòng yêu ái vô tận của Ngài đối với chúng sanh, Ngài xin mang cả tội tình của loài người vào mình, Ngài chịu chết trên cây Thánh Giá đặng cứu rỗi nhơn loại.

Thoảng như môn đệ của Ngài về tới cung Hiệp Thiên Hành Hoá nói: Tôi theo chơn truyền của Đức Chúa Jesus Christ, tôi đem mảnh tâm hiến cho Đức Thượng Đế; nhưng tinh thần của họ chẳng mảy may yêu ái chúng sanh.

Trái lại họ cầm cái quyền nhơn danh Đức Chúa Trời tha tội cho nhơn loại đặng vi chủ tinh thần loài người, hành tàng của họ thực hiện không đúng gì với chơn lý cao siêu của Đức Chúa Jesus cả, nơi cung Hiệp Thiên Hành Hoá, họ sẽ trả lời thế nào về hai quyền năng Trị Thế và Giác Thế ?

Khổng Giáo lấy Trí làm căn bản, Trí thực muôn hình vạn trạng, đem cái triết lý cao siêu ra tạo xã hội nhơn quần không phải dễ, Đức Khổng Tử phải dùng trí đặng tự tu kỳ thân, có vậy mới đủ quyền năng giáo hoá nhơn loại đến trọn lành.

Ngược lại, môn đồ của Ngài học nhiều thấy rộng, nói cho hay cho khéo, lấy cả tinh thần cao thượng làm vui miệng, còn thật chơn lý không ai làm đặng.

Những kẻ ấy về Ngọc Hư Cung kêu nài: Tôi theo Đạo giáo của Đức Khổng Tử, đào luyện tri thức, trọng nhơn luân phẩm cách, tôi cũng có quyền đứng vào phẩm Thánh!

Sự thực họ chẳng thực hành gì cả mà còn lấy trí thức để giục loạn làm cho xã hội điên đảo, dùng miệng lưỡi lường gạt kẻ dốt nát, mượn ngồi bút bán cả sanh mạng con người, hỏi những kẻ đó Đức Khổng tử có nhìn không ?

Tóm lại, các vị Giáo chủ đã tạo ra nền Tôn giáo, tinh thần của các vị chỉ biết phụng sự cho nhơn loại, họ chịu khổ hạnh muôn cay ngàn đắng trọn kiếp sanh đào tạo tinh thần cho loài người.

Hại thay, cả triết lý Đạo Giáo thay vì tạo hạnh phúc cho nhơn loại đã bị làm khí cụ cho kẻ vô tâm lợi dụng đặng lường gạt tinh thần nhơn loại.

Nếu Cung Hiệp Thiên Hành Hoá chiếu luật “Tội vi Trưởng” thì chưa chắc các vị Giáo chủ ấy ngồi yên trên Liên Đài của họ đặng, mà phải hầu toà mãi thôi.