49. Cảnh tượng nơi Ngọc Hư Cung như thế nào ?
ID027891 - Chương : 49. Cảnh tượng nơi Ngọc Hư Cung như thế nào ? 🖶 Print this Chương
Sách : Tìm Hiểu CON ĐƯỜNG THIÊNG LIÊNG HẰNG SỐNG
Tác Giả : Tùng Thiên Từ Bạch Hạc

49. Cảnh tượng nơi Ngọc Hư Cung như thế nào ?

Nếu chúng ta ngó thấy cây Phướn Diêu Trì Cung trước mặt, muốn tìm Cung Ngọc Hư thì chúng ta xoay qua bên mặt.

Cảnh giới khác thường huyền bí lạ lùng, vạn Pháp thành hình không có điều gì chúng ta tưởng đến mà không có trước mặt, tỷ như con đường dục tấn ấy, nếu chúng ta muốn đến cho mau thì chúng ta đến một cách chớp nhoáng; muốn gì được nấy, tưởng thì nó hiện hình liền; ấy là một cảnh giới vô tận vô biên không khi nào lấy trí khôn con người mà tưởng tượng được.

Nơi cảnh ấy chưa có buổi nào huyên náo hay có tiếng nào buồn, chúng ta đi miết tới, vui mà đi. Trước mặt chúng ta là một lâu đài. Lâu đài ấy chúng ta ngó thấy một màu với nhau vì chỉ có một vật tạo thành mà thôi.

Vật đó dường như pha-lê, màu thì trong, hào quang chiếu diệu - không thể gì tả ra đặng, vì nó do tinh thần của chúng ta biến tượng.

Chúng ta đến nơi ấy thấy mình biến tướng y như hình ảnh của khuôn khổ trong địa giới, hình chúng ta biến một màu sắc, hễ nó biến theo được thì mới nhập cảnh ấy được, nếu biến theo không được thì chúng ta bị đuổi ra; ấy là Pháp thân của chúng ta nó phải nhập cảnh giới ấy.

Câu kinh “Rấp nhập cảnh Thiêng liêng Hằng sống là vậy đó”.

Khi vô đặng rồi, tưởng đâu thiên hạ trùng trùng điệp điệp; không có đâu, chỉ thấy Tông đường Thiêng Liêng của chúng ta đang tiếp đón mừng rỡ.

Ôi! nơi hội hiệp các thân nhân của chúng ta, từ buổi chúng ta đoạt đặng địa vị Tiểu Hồi, lên tới phẩm Đại Hồi, từ trong địa vị Thần Thánh, Tiên, Phật, cả ngàn muôn triệu kiếp sanh.

Các bạn ở Tông đường, các Gia tộc chúng ta muôn muôn, trùng trùng, điệp điệp không định số được. Khi họ đến mừng, họ dẫn chúng ta đến một Cung rồi dặn rằng: nơi đây không được nói tiếng, chỉ tưởng mà thôi, hễ tưởng là như nói vậy, tỷ như tôi tưởng đến anh tôi thì anh ấy sẽ hiện ra trước mặt liền, ở Cung ấy, duy có tưởng mà thế cho ngôn ngữ.